Nhật Ký Nuôi Con Thời Mạt Thế - Bao Bao Tử. Thể loại: Ngôn tình, mạt thế, dị năng, sinh con, cường cường, 1v1. Độ dài: 1222 chương + 112 phiên ngoại. Tên khác: Mạt Thế Dưỡng Oa Bản Chép Tay. Nguồn edit: tmk2512-d.blogspot.com.
Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký Website truyenhay123.com luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như Truyện ngôn tình, truyện tiên hiệp, truyện huyền huyễn, truyện xuyên không, truyện sắc, truyện đam mỹ, truyện bách hợp một cách nhanh nhất.
Em hãy lắng nghe anh nhiều hơn ngay cả khi em đang bực mình vì chuyện con cái, công việc. Thử một lần kiên nhẫn nghe anh nói để biết rằng anh cần em quan tâm đến nhường nào. 6 - Tiếp chuyện với bạn anh: Mỗi lần anh dẫn bạn về nhà chơi là y như rằng em trốn biệt dưới
TẢI EBOOK Nhật Ký Nuôi Vợ Của Thế Tử PRC/MOBI TẢI EBOOK Nhật Ký Nuôi Vợ Của Thế Tử EPUB TẢI EBOOK Nhật Ký Nuôi Vợ Của Thế Tử PDF
Thanks! #kíức1thờingangdọc. #Chap1. Hôm nay, sáng sớm lọ mọ ra quán cà phê làm ly cà phê sáng như thói quen thường lệ của tao. Vô tình nghe tiếng còi xe cấp cứu và 1 chiếc xe cấp cứu lướt nhanh qua trên đường, chiếc xe cấp cứu với bảng số trắng 51B-*****, tao thầm nghĩ 90%
0Cq8n. [Dịch giả [ [ tình, Cổ đại, Duyên trời tác hợp, Oan gia, Cung đình hầu tước, 1Vs1, Sủng, Thanh thuỷ văn, Truyện ngắn, Thiên chi kiêu tử - Thiên chi kiêu nữ, Nhất kiến chung tình, Dưỡng thành, ... Phúc hắc, Nữ cường, Song xử, Thanh mai trúc mã]
Lượt Xem 84 NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA THẾ TỬ Tác giả Nam Tiểu Miêu Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, oan gia, dưỡng thành, thế tử mặt dày vô lại x băng sơn mỹ nhân, ngọt, sủng, HE Số chương 10 chương Tình trạng Đã hoàn Link đọc truyện online _____________ An Vương tiểu thế tử An Hoài Cẩn không chỉ sinh ra phấn điêu ngọc mài 1, bộ dáng xinh đẹp tuấn lãng, còn có một cái miệng lanh lợi, vừa có thể dỗ Vương phi vui vẻ, vừa khiến cho trên dưới hoàng cung, từ Thái hậu đến đế hậu không ai không thích. Tiểu ma vương có người chống lưng, khắp nơi gây họa, quậy đến hoàng cung gà bay chó sủa, khiến An vương gia đau đầu không thôi. Để sửa trị tính cách bướng bỉnh của An Hoài Cẩn, phụ mẫu chàng quyết định đưa chàng tới phủ Uy Vũ đại tướng quân, nhờ cậy Tần gia giúp đỡ khổ luyện chàng vài ngày, có thể lừa gạt tiểu ma vương ngoan ngoãn học tập là tốt nhất. An Hoài Cẩn ở Tần phủ quả thực như cá gặp nước. Gia quyền Tần tướng quân hiền lành, ôn hòa, đối với chàng luôn mỉm cười thân thiện. Tần đại công tử mỗi ngày đều dẫn chàng đi chơi, mặc dù những trò An thế tử tinh thông trước đây đều bị bại dưới tay Tần công tử, ngoài một chút khó chịu nho nhỏ, phần lớn thời gian chàng vẫn thực vui vẻ. Tất cả mọi việc chỉ thay đổi khi ái nữ Tần Nghênh Du của Uy Vũ tướng quân từ nhà ngoại trở về. Tiểu cô nương xinh đẹp lại suốt ngày chẳng nói chẳng cười, gương mặt như mùa đông phương bắc quanh năm rét lạnh. Không những thế, tuy rằng nàng nhỏ tuổi hơn chàng, lại có thể cưỡi ngựa, bắn cung, ở trong doanh trại quân đội tập võ, thậm chí sau khi tỷ thí, còn có thể treo chàng lên cây đào trong viện của nàng. Hành động này thật sự là một đả kích lớn đối với An thế tử, không chỉ khiến chàng yên tĩnh lại, còn ngoan ngoãn chủ động tới Vô Ảnh các cầu sư học nghệ. An thế tử rời đi bảy năm, vừa mới trở lại kinh thành đã gấp không chờ nổi, nửa đêm leo tường vào phủ tướng quân, quấn lấy Tần Nghênh Du so kiếm. Nhiều năm không gặp, tiểu cô nương trong trí nhớ giờ đã là một mỹ nhân, chẳng qua gương bặt băng sơn kia vẫn thế. Chỉ khi gương mặt tươi cười vô lại của An thế tử ghé sát tai nàng thì thầm “Đã lâu không gặp, thật là nhớ” trên mặt nàng mới lộ ra vài phần tức giận, càng thêm xinh đẹp bức người. Đêm đó, An thế tử thỏa mãn hồi phủ, phu phụ Tần tướng quân cùng nhi tử được xem trò vui, chỉ có Tần Nghênh Du bị thua, tâm không cam tình không nguyện phải hứa theo phụ thân đọc sách. Thế mà, ba ngày sau, trong yến tiệc hoàng cung, An vô lại còn làm như không có việc gì xoay chén rượu tinh xảo trong tay, trong mắt tràn đầy ý cười hỏi nàng “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?” “Gặp ở đâu? Ba ngày trước , khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết. Thế nhưng, tên xấu xa nào đó, tiệc còn chưa tan đã vội vàng leo lên xe ngựa của nàng, không đứng đắn trêu trọc, còn bị Tần cô nương đạp bay xuống đất. Nửa năm sau đó, mỗi tháng An thế tử đều đặn hai lần tới làm khách phủ tướng quân. Thế nhưng, không giống người khác tiến vào từ cửa lớn, An thế tử càng yêu thích nửa đêm trèo tường vào Ngưng Duyệt các, trêu chọc tiểu cô nương, khi thì so kiếm, khi thì đánh cờ. Thời gian chậm trôi, hoa đào trong viện rơi xuống lại trổ bông, tuấn nam mỹ nữ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành, tương tư lên men, vũ kiếm gảy đàn, cùng chàng đến bạch đầu giai lão. *** Tần Nghênh Du là viên ngọc quý trên tay Uy Vũ đại tướng quân. Từ nhỏ nàng đã thích luyện võ, theo đại ca cùng phụ thân lộng thương múa kiếm. Một khuôn mặt xinh đẹp lại lúc nào cũng tỏ ra già dặn, tính tình lại lạnh giá như phương bắc quanh năm bão tuyết, khiến người xung quanh chùn bước. Cũng chỉ ở trước mặt An thế tử, Tần cô nương mới có thể lộ ra nhiều loại biểu tình. Bởi vì chàng mặt dày trêu trọc, sẽ khiến nàng tức giận. Bởi vì chàng vô lại trộm hương mới khiến nàng xấu hổ. Bởi vì chàng dỗ dành, mới khiến nàng vui vẻ. Bởi vì chàng cùng nàng so kiếm, mới có thể vẽ ra một khúc Tương tư. Nàng là Tần Nghênh Du, từ nhỏ đã được duyên phận chú định thuộc về An Hoài Cẩn, cùng chàng so chiêu, cùng chàng ân ái trải qua một đời. An tiểu thế tử An Hoài Cẩn, từ nhỏ đã được sủng ái, bộ dáng tuấn lãng, miệng lại ngọt biết dỗ người. Chàng giống như ngôi sao rực rỡ nhất cung điện, khiến từng người từng người đuổi theo. Thế nhưng cố tình ngôi sao ấy ai cũng không vừa mắt lại nhìn trúng Tần cô nương của phủ tướng quân. Chỉ khi ở cạnh nàng, đôi mắt hoa đào câu người mới trở nên rực rỡ. Chỉ khi ở cạnh nàng, mới dùng đủ thủ đoạn trêu chọc khiến nàng vui vẻ. Chỉ khi ở cạnh nàng, tiểu ma vương mới có lúc đỏ mặt ngượng ngùng. Chỉ khi ở cạnh nàng, múa kiếm so cờ, nhân sinh mới càng thêm ý nghĩa. Chàng là An Hoài Cẩn, Hoài Cẩn Cầm Du 2, duyên phận đã định đời này, kiếp này, chỉ có thể sủng nàng. *** “Nhật ký nuôi vợ của thế tử” là một đoản văn ngắn vui vẻ, hài hước về quá trình dưỡng thành của cặp đôi oan gia An Hoài Cẩn cùng Tần Nghênh Du. Mạch truyện chắc chắn, ngòi bút tinh tế, cao trào vừa đủ tạo nên một câu chuyện ngọt ngào, hường phấn, ngược chết cẩu độc thân. Đây là cái hố đường, là lời chúc ngọt ngào dành cho bác đây, thông qua bài review này, tớ cũng xin được gửi lời chúc chân thành đến hậu cung và các mem của page. Cảm ơn các bạn đã cùng đồng hành với chúng tớ trong suốt thời gian qua. Ba năm, với nhiều người chỉ là một đoạn thời gian ngắn, nhưng với tớ và với tất cả các staff thì đó là một khoảng thời gian gắn bó đủ dài. Chính bản thân tớ cũng không nghĩ có thể kiên trì với công việc review lâu đến thế. Nhưng thời gian chính là thứ keo dính kỳ diệu kết nối tớ cùng mọi người. Hy vọng là sinh nhật này và những lần sinh nhật sau nữa, chúng ta vẫn luôn bên nhau. _______________ Chú thích 1 ý chỉ những đứa trẻ trắng trẻo, xinh đẹp. Ở đây có nghĩa là An thế tử từ nhỏ đã có bộ dáng rất đáng yêu. 2 Hoài Cẩn Cầm Du có nghĩa là giữ viên ngọc đẹp trong lòng. Cẩn Du có nghĩa là mỹ đức, ý chỉ những phẩm chất tốt đẹp, đặt trong 1 đôi thì có nghĩa ám chỉ lương duyên. ” ” Trích dẫn từ truyện Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.
Edit âm lịch vừa qua, nữ tử Minh Nhạc chờ đợi nhất chính là lễ hội ngắm hoa vào tháng 3, tháng 4. Những tiểu thư thế gia đều mặc những bộ y phục xinh đẹp, trên đầu cài trâm hoa đào. Tiểu thư thế gia đều tụ tập ở ngoại thành núi Mỹ Nghênh Du ngáp một cái, được Linh Trúc dìu xuống xe ngựa. Nàng đối với lễ hội ngắm hoa này không quá hứng thú, mấy năm trước còn có thể cùng ca ca ngắm hoa uống rượu múa kiếm, chỉ là mấy năm nay ca ca vừa đi, cứ đi đến nơi nào cũng sẽ có tiểu thư thế gia quấn tới, hại ca ca nàng tránh xa lễ hội năm hoa này, bây giờ chỉ có thể ngắm hoa cùng các tỷ muội, ít nhiều mất đi hứng nay là theo yêu cầu của hội ngắm hoa, cần một bộ ý phục mới, mới đến Lâm Lang Các để mua trang sức xiêm y, vẫn có vài phần vui đi vào, quản sự tiến lên chào đón. “Tần tiểu thư đến rồi, mời ngài đi dạo một vòng quanh lầu một xem có hứng thú với cái nào không, lầu hai chúng ta sẽ chuẩn bị cho ngài.”Quân Hàm nhìn An Hoài Cẩn ngồi bên cửa sổ cầm ly rượu ngắm người đến người đi “Làm sao, mới về đã nhớ cuộc sống ở Vô Ưu các rồi à.”“Cuộc sống kinh ngày nào cũng như nào không có gì thú vị.” Xoay cái ly trong tay, làm trên mặt nha đầu xuất hiện vẻ tức giận mới thú vị. Còn tuổi nhỏ, mà cứ làm như đã già Hàm lắc cây quạt trong tay, cũng không ở quạt ra. “Vốn là như thế.”An Hoài Cẩn nhìn nửa ngày ngoài cửa sổ, nhớ đến mấy ngày nữa là lễ hội ngắm hoa “Bên kia là Lâm Lang Các, đi thôi, mua cho mẫu phi ta một chút món đồ nhỏ.”Tần Nghênh Du đi dạo một hồi, liền đụng kẻ không có mắt. Chính mà nói là một kẻ tự lao đầu vào.“Ta tưởng là ai, hóa ra Nghênh Du luôn ăn mặc khiêm tốn, không có nhận ra.” Lăng Trân mới từ xuống xe ngựa, chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, liền tùy ý mở miệng, nói xong liền hối hận. Hôm nay Tần Nghênh Du mặc y phục mới được may từ băng ti cẩm tú được Hoàng Thượng ban thưởng cuối năm. Nàng không muốn quá khoa trương, mặc bên ngoài một chiếc áo choàng, cũng không quá khiêm tốn, vân cẩm sinh động như thật, xen lẫn với kim ti ánh Trân không nghĩ đến sẽ trực tiếp ăn cái mặt lạnh, đối phương không hề để ý đến lời của mình. Tự mình dạo chơi. Thường ngày Tần Nghênh Du và Lăng Trân không có giao tình, chỉ là có chút mâu thuẫn với khuê mật của nàng Mộ Linh Uyển. Mộ Linh Uyển không ở đây, nàng thật sự mặc kệ nàng ta.“Tiểu thư, người xem cây trâm này, người mang nó nhất định hơn Thượng thư tiểu thư một bậc ở hội ngắm hoa.” Thượng thư tiểu thư, chính là Mộ Linh Trân lấy ra so sánh, Tần Nghênh Du đột nhiên cảm thấy nàng ta có chút chướng mắt.“Từ Hàn, ngươi nhìn cây trâm này xem, có phải trước đó Uyển Nhi nhìn trúng cái này không.”Từ Hàn và Tần Nghênh Du trao đổi ánh mắt, vô cùng phối hợp nói “Tiểu thư, nô tỳ cũng nhớ rõ không rõ lắm”“Vậy thì cứ tính đi. Bảo chưởng quầy gói hết mấy cái này đi. Dù sao gần đây nàng ấy cũng bị cắt tiền tiêu vặt.”“Tốt thì tốt, nhưng mà tiểu thư, hôm nay chúng ta không mang nhiều ngân lượng như vậy, lát nữa phải bảo người đem tới.”Lăng Trân nghe thấy liền đi tới, dáng vẻ chanh chua cay nghiệt, bất luận là chuyện gì nàng đều phải tranh giành với Mộ Linh Uyển một phen.“Nghênh Du, cây trâm này thật đẹp.”Lúc này ánh mặt Tần Nghênh Du mới rời khỏi cây trâm “Đáng tiếc, Uyển Nhi nhất định rất thích, nhưng mà lại không mang đủ ngân lượng đi.”Lăng Trần cười cười, gọi tỳ nữ sau lưng lại. “Trước khi ra cửa có mang theo một chút, chắc là đủ, không bằng Nghênh Du ngươi nhường cho ta đi, ngày khác ta đeo cho Mộ Linh Uyển xem.”Còn cố ý đeo cho nàng nhìn, không là nàng tức chết lúc chưởng quầy đến đây “Nhị vị muốn mua một loạt cây trâm này?” Sau đó báo Nghênh Du nhíu mày “Chúng ta thật sự không mang đủ sao?”Nha hoàn Lăng Trân kéo tay nàng, trộm nói “Tiểu thư, đây là nửa bổng lộc của lão gia, nếu mua thật ngài ấy sẽ rất tức giận.” Lăng Trân nâng cánh tay, không để ý lời nàng Nghênh Du nháy mắt, Từ Hàn lập tức mở miệng “Quá tốt rồi tiểu thư, chúng ta có đủ ngân lượng.”“Vậy, chưởng quầy……”“Chưởng quầy gói lại cho ta.”Nói được một nửa bị người ta ngắt mất, nàng cũng không giận. Lãnh đạm liếc nhìn chưởng quầy, chưởng quầy không nhanh không chậm “Nhị vị tiểu thư nếu đều nhìn trúng, vậy the quy củ Lâm Lang các, ai trả giá cao hơn thì được.”Tần Nghênh Du chậm rãi liếc nhìn Lăng Trân, không chút để ý mở miệng “Từ Hàn. Báo giá đi.”Lăng Trân một bên không đợi Từ Hàn báo giá, trực tiếp mở miệng “Chưởng quầy, ta ra con số này, ngươi mau gói cho ta.”Chưởng quầy hướng về phía Tần Nghênh Du chắp tay thi lễ “Không biết vị tiểu thư có báo gia nữa không?”Tần Nghênh Du nhìn Lăng Trân “Ngươi nhất định phải trả cái giá cao như thế để cướp với ta?” Đó là một tháng bộc lộc của cha nàng.“Ta thật sự quá thích cây trâm đó.”Không có cuộc cãi vã trong tưởng tượng, đối phương bình thản nói “Vậy thì cho ngươi đi.”Chưởng quầy lập tức cho người đến tính tiền đóng gói, chính mình đứng tại chỗ, nói “Tiểu thư, lầu hai đã chuẩn bị tốt, mời theo ta lên.”“Lầu hai, sao ngươi có thể lên lầu hai?”Lâm Lang các này cũng là có người chống lưng. Lầu hai là dành cho khách quý Lâm Lang Các, toàn bộ Minh Nhạc không có mấy người có thể lên lầu hai, số người cực ít. Giờ phút này. Người ngu xuẩn cũng đã kịp phản ứng. Có thể lên lầu hai sẽ chọn trang sức ở lầu một ư? Nàng cầm đồ trang sức đã được gói cẩn thận trong tay, tức giận đến mức suýt chút nữa ném đi, cuối cùng vẫn không xuống tay này, Tần Nghênh Du thật sự không muốn để ý nàng. Người sau lưng Lâm Lang Các là ai, người khác không biết, nàng biết. Lâm Lang Các này vốn lễ vật An Vương gia dành cho Vương phi, lúc mới lập ra, An vương phi đã phân phó, nàng chỉ cần đến chọn là Hoài Cẩn vừa vào cửa đã được xem trò hay, nhìn nha đầu kia thong thả ung dung lên lầu hai để lại người vừa mới tranh đoạt với nàng. Nha hoàn giữ cửa nhìn thấy An Hoài Cẩn cũng không cản lại. Ở lầu hai có phòng nghỉ, thế tử nhất định là đi dạo mệt mỏi, chạy tới uống ngụm Nghênh Du ở phòng bên cạnh phòng của An vương phi. An Hoài Cẩn đến phòng của nàng, một đường thông suốt không trở ngại, Linh Trúc và Từ Hàn muốn ngăn lại, An Hoài Cẩn uyển chuyển nhẹ nhàng lướt qua, đẩy cửa tiến vào.“Này, nha đầu.”Hai người đều sửng sốt, Tần Nghênh Du chỉ mặc áo lót. Đứng cạnh bình phòng, khó tin trừng mắt nhìn hắn.“Ta không phải cố ý.” Dứt lời, hắn liền chạy ra ngoài. Tần Nghênh Du tùy tiện mặc áo khoác ngoài, một chưởng đánh về phía hắn, chiêu thức cực kỳ mạnh Hoài Cẩn tự tiện đi vào vốn là đuối lý, bây giờ tất nhiên không dám đánh trả, chỉ dám trốn tránh. Bị nàng đuổi hết nửa phòng “Ngươi nha đầu này, toàn thân áo dài quần dài, ta không thấy gì mà lại xuống tay tàn nhẫn như vậy.”Cô nương trước mặt vừa nghe. Xuống tay ác độc hơn, lấy cây sáo ngọc bên cạnh, đánh về phía An Hoài Cẩn. An Hoài Cẩn bị nàng dồn đến bên tường, mũi chân nhẹ đạp lên mặt tường, xoay người một cái, bay đến phía sau nàng, một tay ôm lấy thắt lưng nàng, một tay nắm lấy cổ tay cầm sáo ngọc của nàng, ôm nửa người nàng vào trong lồng ngực.“Ta thật sự không phải cố ý.”“Thế tử cảm thấy ngài đã ở nơi này thì còn có thể tin tưởng được sao?”Lật cổ tay giữ sáo ngọc đâm đến cánh tay hắn, An Hoài Cẩn bất đắc dĩ nắm lấy cổ tay nàng cướp lấy cây sáo trong tay nàng. Người trong ngực đột nhiên buông cây sáo ra, mũi chân dùng sức, chân bị khống chế ngược thật là một khắc cũng không thể cảnh giác, bị nàng câu lấy chân, mượn lực của nàng hai người cong lưng về phía sau, góc áo vẽ nên độ cung duyên dáng. Tần Nghênh Du khóe miệng cong lên, dồn lực vào cổ tay, đầu ngón tay móc vào sáo ngọc, ở xoay hai vòng trong tay, lại lần nữa đâm tới cổ tay hắn, bởi vì động tác quá lówn, An Hoài Cẩn buông cổ tay nàng ra. Tần Nghênh Du được như ý nhanh chóng xoay người, chân đá vào bên hông hắn, lại nhẹ nhàng bị ngăn Hoài Cẩn thừa dịp nàng bị khống chế, cướp lấy sáo ngọc, ném qua một bên “Nàng nha đầu này tức giận lên thật đáng sợ, ngày khác ta nói chuyện với nàng sau.”Dứt lời, nháy mắt với nàng một cái, liền từ cửa sổ nhảy ra ngoài. Trước khi đi, còn không vẫy tay với nàng.“Tiểu thư, người không bị thương chứ.” Linh Trúc Từ Hàn nhanh chóng kiểm tra nàng từ trên xuống dưới, Tần Nghênh Du nhìn cửa sổ mở ra, cành liễu đung đưa, gió lạnh thổi đến, cũng khó có thể dập tắt hỏa khi của nàng.“An thế tử này…… Thật là” Linh Trúc cắn môi, cuối cùng ngại thân phận, không có nói tiếp. Tần Nghênh Du mặc kệ, nàng nói tiếp “Thật là một kẻ đăng đồ tử.”Từ Hàn cúi đầu, không biết vì sao có chút buồn cười. từ trước đến nay lúc gặp chuyện đều vô cùng lãnh đạm. Mặc dù bây giờ trong mắt mang theo hỏa khí, nhưng vẻ mặt hôm nay thật sự rất sinh tối một ngày trước hội ngắm hoa, Tần Nghênh Du quấn lấy Tần nghênh Hiên so kiếm, trong viện nàng hoa đào hoa lê nở không ít, cánh hoa hồng phấn trắng nõn rất đẹp. Tần tướng quân và Tần phu nhân nhàn hạ ngồi dưới tán cây, thỉnh thoảng bình luận vài câu. Quản gia đưa đến rượu hoa đào hợp với phong cảnh, Tần Nghênh Du không cẩn thận mê rượu uống nhiều hơn mấy hớp. Tần phu nhân nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ, phân phó Linh Trúc và Từ Hàn chăm sóc cẩn thận, liền dẫn phu quân và nhi tử mình trở về Nghênh Du nhìn trong sân hoa rơi tán loạn, một chút nữ tính cũng lộ ra ngoài, bảo Linh Trúc và Từ Hàn tìm đàn tranh, trộm một ít rượu hoa đào, chuẩn bị cùng hai nàng không say không Hoài Cẩn đến liền thấy nàng đỏ mặt nhìn hoa đào nở rộ trong sân cười ngây ngô, mỹ nhân như ngọc, cảnh đẹp ý vui.“Này, nha đầu thối. Cho nàng lễ vật bồi tội.” Tần Nghênh Du thấy rõ người đến, còn nhớ mang máng chuyện mấy ngày trước, cầm kiếm một bên ra An Hoài Cẩn cơ trí thông minh, ném lễ vật trên bào, mũi chân câu lấy một thanh kiếm khác, ngăn cản chiêu thức của nàng. La hét “Ta nói, nàng có phải là đang giả say không.”“Sao mà mỗi lần gặp ta đều động thủ.”Ngay sau đó phát hiện nàng say thật, chiêu thức có chút hỗn loạn, tính công kích yếu dần, còn bắt chước động tác của hắn. An Hoài Cẩn vừa định khen nàng say thành như vậy, còn có thể đạp hoa bay lên, khinh công không tệ. Giây tiếp theo nàng lại quay quay đầu, có chút choáng váng đứng ở tại chỗ. Mếu máo nói với hắn “Ngươi đừng nhúc nhích.”Hắn không nhúc nhích tâm nàng không vững, mơ hồ nhào về phía trước. An Hoài Cẩn bước nhanh về phía trước, đưa tay ôm lấy cây đào hoa sáng rực, gió nhẹ thỉnh thoảng thổi làm cách hoa rơi xuống dưới. Rơi trên người hai người, không khí cũng rất ngọt Nghênh Du say ngã vào trong ngực hắn, còn không an phận xoay tới xoay lui. “Ai bảo ngươi ôm ta”Bạch nhãn lang thế này, An Hoài Cẩn thật muốn ném nàng Nghênh Du kéo ống tay áo của hắn, đón lấy cánh hoa đào đang rơi xuống, cánh hoa rơi trên ngón tay trắng nõn như bạch ngọc, xuất hiện trước mắt hắn.“Ngươi xem, có phải rất giống đôi mắt của ngươi hay không.”An Hoài Cẩn nhìn bộ dáng mơ hồ của nàng, cười khẽ. Ánh mắt tựa như say mà không say, mắt sắc thâm thúy. “Ngươi xem, ngươi cười lên càng giống hơn.”An Hoài Cẩn nâng nàng dậy, nàng tùy ký năm ống tay áo của hắn, trên mặt là nụ cười chói lọi “Ánh mắt không tồi, chỉ mong sau này nàng vẫn có thể giữ câu nói này.”Người tập võ, thính lực phi thường. Nghe thấy ngoài cửa viện có tiếng bước chân, ôm người vào trong phòng, ném con ma men trên giường. Ôm cánh tay đứng ở mép giường nhìn nha đầu kia tự mình chui vào trong chăn, lăn đi lăn lại, bọc chính mình lại, chỉ chốc lát liền ngọ nguậy, hơn nửa người lộ ra ngoài. An Hoài Cẩn cười nhạo, đắp lại chăn cho nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đã ngủ.“Không tim không phổi.”Ngày thứ hai Tần Nghênh Du tỉnh lại, cũng không có phản ứng gì, chỉ nghĩ là đã có người đút canh giải rượu. Nghiêng người liền thấy hộp gỗ lim tinh xảo, mở ra nhìn, là một cây trâm hình đào tinh xảo. Cây trâm này cực kỳ đẹp, dùng tơ vàng tạo thành nhụy hoa, uốn lượn thật dài, làm nên một vẻ đẹp khác nhạc hội ngắm hoa, nữ tử vừa tròn 15 tuổi, trưởng huynh trưởng tỷ trong nhà sẽ đưa trâm hoa đào. Tần Nghênh Du nghĩ chắc chắn là ca ca đưa đến, xuống giường tự mình búi tóc với cây trâm hoa đào. Còn đắc ý dào dạt ngắm mình trong gương, vô cùng phu nhân nhìn thấy cây trâm hoa đào kia của nàng, khen vài câu. Trong lòng mừng thầm, ánh mắt nhi tử đã tiến bộ.
Đánh giá 10/10 từ 1 lượt An vương thế tử An Hoài Cẩn phong lưu phóng khoáng, tuy hành sự quái đản nhưng lại có vẻ ngoài thất khiếu linh lung 1. Là người trong mộng đứng đầu của các nữ tử chốn khuê phòng Minh Nhạc đế quốc. Chỉ là hắn có một sở thích cá nhân nhỏ nhỏ, là trêu chọc đại tiểu thư lạnh lùng băng sương của phủ Uy Vũ đại tướng quân kia.1Thất khiếu linh lung Khuôn mặt đẹp đẽ, lung linhPhía trên đại điện, An Hoài Cẩn xoay chén rượu tinh xảo trong tay, hỏi một nữ tử đang ngồi trong đại điện, trong mắt tràn đầy ý cười “Có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?”Tần Nghênh Du âm thầm cắn răng, gặp qua ở đâu. Ba ngày trước, ở khuê phòng của nàng, mấy năm trước, trên cây nhà người lạnh lẽo như biên giới phía bắc quanh năm sương tuyết, khiến người ta chùn bước. Một người náo nhiệt như ngôi sao sáng nhất trong cung điện, khiến từng người từng người đuổi theo. Cứ như vậy tiến đến cùng nhau.
Converter Ngocquynh520Editor PuckSố chương 10 chươngLời tâm tình của người đàn ông, phụ nữ không nên nghe, nếu không sẽ sa vào;Người phụ nữ ngây ngốc, đàn ông không nên tin, nếu không sẽ bị mặc tám tuổi, Hoa Vi Vi được nhận nuôi, nhưng nhà họ Cao nhận nuôi cô không phải làm con nuôi, mà muốn nuôi con dâu. Nhưng vốn Cao Kỳ Lãng không muốn cưới cô, anh còn tuyên bố, nếu cô dám gả cho anh, ngày ngày anh sẽ khiến cho cô phải khóc!Nhưng mà thấy học sinh nam theo đuổi cô, Cao Kỳ Lãng không nói hai lời, ôm cô vào trong ngực, nghe thấy cô nói chưa bao giờ thích anh, anh lại căm tức lôi cô lên giường, không danh không phận muốn đêm đầu tiên của cô không nói, lại cường thế không phải cô thì không Kỳ Lãng đẹp trai, quan hệ với không ít người phụ nữ, nhưng chưa bao giờ để họ trong lòng, không ngờ người phụ nữ khiến cho anh lần đầu tiên động lòng lại là cô em gái nuôi từ nhỏ Hoa Vi Vi, càng khiến cho anh không thể nói gì, đã lăn lộn trên giường, đã nói lời yêu thương, nhưng cô con dâu nuôi từ bé của anh lại chạy trốn khỏi anh. Cái gì? Cô dám nói anh không thương cô?Mặc dù anh luôn cho rằng Hoa Vi Vi ngây ngốc, nhưng không ngờ rằng cô lại có thể ngây ngốc đến như thế, anh đưa bản thân đến trước mặt cô, cô lại nói không nghe thấy anh nói yêu cô, cô không lấy chồng!
nhật ký nuôi vợ của thế tử