Chương 8: Bắt cô hầu hạ hắn cả đời. Nhưng cái tát kia chỉ là nằm trong trí tưởng tượng phong phú của Chu Tịch Ly. Còn thực tế thì Chu Tịch Ly đang liên tục gắp thức ăn bỏ vào miệng, không phải là do cô bị bỏ đói lâu ngày, mà là do cô đang tìm cách tránh cái việc trò chuyện với Lục Viễn Thần, nhưng không ngờ hắn lại giở trò sàm sỡ cô.
Một khi bị kích thích, hắn thậm chí không có lòng nhẫn nại thưởng thức quá trình hành hạ cô. Hắn sẽ không đợi đến vòng đấu tiếp theo với Bạc Cận Ngôn mới dùng cô để tạo đòn đả kích nặng nề cho Bạc Cận Ngôn. Chỉ cần cô chọc giận hắn, hắn sẽ giết chết
Độc Cô thiên hạ ( tiếng Trung :独孤天下) là một bộ phim truyền hình Trung Quốc được sản xuất năm 2018. Bộ phim kể về cuộc đời của Chị em nhà Độc Cô nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Nó được công chiếu lần đầu trên Tencent vào ngày 21 tháng 2 năm 2018.
Lần thứ hai, Tràng vừa trả hàng xong, ngồi uống nước ở ngoài cổng chợ tỉnh thì thị ở đâu sầm sập chạy đến. Thị đứng trước mặt hắn sưng sỉa nói: - Điêu ! Người thế mà điêu ! Hắn giương mắt nhìn thị, không hiểu. Thật ra lúc ấy hắn cũng chưa nhận ra thị là ai. Hôm nay thị rách quá, áo quần tả
Sắp tới đây, các bạn học sinh lớp 12 sẽ tham gia vào kì thi THPTQG. Hôm nay mình lập topic này để hướng dẫn giải một số đề thi thử văn của các trường chuyên cùng của các sở cho các bạn có cơ sở tham khảo và học tập. Những đề này được ra theo chuẩn bộ đề minh
GRrFla. Phong Thượng Đằng trút bỏ lớp áo sơ mi trên người, cả thân thể thanh tao với từng cơ bắp rắn chắt hiện ra giữa ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn phía xa, những đường cong lôi cuốn của người nam nhân cao ngạo, hắn sinh ra đã thừa hưởng nhiều thứ hoàn hảo nhìn khuôn ngực rộng cường tráng với từng thớ thịt xếp theo múi chạy dài nơi bụng phẳng, có mỹ nữ nào mà không điên đảo khi được chiêm ngưỡng. Thế nhưng ngay giây phút giờ đây Vương Lục Hy hoảng loạn chỉ muốn thoái lui, cô nhìn người chồng mang vẻ đẹp lôi cuốn lại rất thô lỗ, cô nghe tiếng kéo khóa quần gấp gáp, bên trong lộ ra thêm một lớp quần mỏng, chúng hiện giờ nhô cao rất nóng, Phong Thượng Đằng không đợi được đến đoạn cuối, hắn kéo hờ hững quần lót nam tính xuống qua đùi bây giờ giải phóng bảo bối sưng to còn trướn lên nổi gân, hắn đã rất khó chịu vì nơi riêng tư nóng như lửa đốt còn réo rắt đòi hỏi khiến cho lồng ngực bị thiêu đốt từng cơn, ngứa ngáy bức rứt _Không... Vương Lục Hy nhíu mày nhắm mắt, cô xoay người chân nhấc lên muốn bỏ chạy, nhưng hắn sẽ không để cô chạy thoát, một tay vung cao cũng có thể kéo cô ngã xuống bụi hoa hồng đỏ thắm _Nằm xuống... Phong Thượng Đằng gầm lên như con thú bị cung tên bắn nhầm, hắn lồng lộn lướt cặp mắt cao ngạo đe doạ, nhìn xoáy vào tròng mắt là muôn vàng dục vọng không thể dập tắt, loại cồn chết người đã ngấm vào từng tế bào cơn say đã đẩy sự thèm khát lên cao, đêm nay nhất định phải ăn sạch cô, một đêm tân hôn đau đớn cô phải trao thân cho hắn ngoài vườn hoa mênh mông _Đừng mà...bỏ tôi ra... Vương Lục Hy đấm những cái đấm yếu ớt vào khuôn ngực rộng đang đè trên người cô, cô khóc rất nhiều đôi mắt ngấn lệ nhìn người nam nhân đang điên cuồng trên cơ thể mềm yếu, những cái đấm vụng về có là gì so với hai bàn tay thô bạo đang xé nát váy áo trên người cô _Nhìn em rất muốn cưỡng đoạt Phong Thượng Đằng sôi sục với đôi mắt đỏ ngầu, lòng càng bốc hoả mạnh hơn, tâm tình điên đảo hỗn loạn nhìn cơ thể bị xé rách váy áo, chỗ ẩn chỗ hiện rất khêu gợi, Vương Lục Hy đau khổ nằm dài dưới bãi cỏ, cô cố gắng rấn người lếch đi muốn thoát khỏi chuyện dục vọng đen tối này _An Nhiên...chúng ta tiếp tục... Phong Thượng Đằng kéo chân cô mạnh bạo giữ chặt, hắn nằm trên người cô đè xuống, một tấm thân nặng trịch chế ngự cả cơ thể gầy yếu, làm cô không cách nào di chuyển được, hắn vẫn gọi tên tiểu mật trong đêm tân hôn, một cách tự nhiên và nó như mũi dao hành hạ cô _Đừng... Vương Lục Hy nhìn vào không trung mênh mông, mi tâm buồn khép hờ vì nước mắt làm cho nhạt nhoà, lồng ngực thoi thóp còn giữ lại hơi thở yếu ớt cuối cùng, hai cánh tay buông lơi bất lực, từng cử động của người nam nhân bên dưới, một chút thô ráp cô cảm nhận rất rõ nơi hai bắp đùi dầng dầng bị mở rộng có ánh mắt cuồng vọng nhìn xoáy vào nơi riêng tư cô giữ gìn suốt 18 năm qua _Hức...dừng lại đi...xin chú... Lời nói mỏng manh cố gắng che lấp ánh mắt gian tà đang chiêm ngưỡng hoa huyệt, một màu đỏ hồng e lệ với sự che chở yếu ớt của những cánh hồng mong manh mà quyến rũ, nơi sâu lấp hiện ra nhụy hoa e ấp Phong Thượng Đằng nhìn thấy mê mẩn cười gian xảo Những giọt nước mắt tội nghiệp ấm nóng mỗi lần cánh môi lạnh lùng lướt qua không làm sao dập tắt dục vọng của hắn, giọng nói ngày càng trở nên yếu ớt, chúng nghẽn lại vì xót xa trong lòng, một chút ghê rợn lang toả khắp người cô chột dạ rút người thương xót cho bản thân, trầm tư hòa nổi lòng vào màn đêm vô tận, bóng tối như một ác quỷ bao trùm cuộc đời cô _Đừng mà... Vương Lục Hy ngẩn người thoi thóp, những ngón tay thon tự dày vò nhau giờ đang nắm chặt những cành hồng đầy gai, nhịp thở yếu ớt giờ đang gấp gáp hít mạnh cố gắng chống chọi khi bên dưới không một chút ma sát dịu nhẹ, hắn tàn bạo đẩy mạnh tay một đường tùy tiện đi vào hoa huyệt non nớt, lần đầu không một chút chuẩn bị, không một chút ngọt ngào cứ vậy hắn phóng túng đẩy tay vào lạnh lùng bất chấp cảm nhận đau đớn của người con gái đang ôm trong ngực một cái hôn xoa dịu cũng không có _Xin chú...tha cho tôi...đừng... Vương Lục Hy khốn khổ mở lời bên dưới không thể nào tiếp nhận hai ngón tay, hoa huyệt nhỏ run lên có làm sao cũng không mở ra được, chúng cứ như bị cưỡng đoạt hai cánh hồng yếu ớt bị xâm chiếm không thương tiếc, mỗi lúc buộc phải mở ra để những ngón tay đẩy vào, bên trong thực sự như sắp rách cô run rẩy sợ lắm, trái với sự nhăn nhó từ cô hắn hưng phấn mỗi lúc vồ vã hơn, trong mắt hắn cô là người phụ nữ không nguyên vẹn vậy hà cớ gì phải dịu nhẹ với cô, hắn đâu biết tấm thân thuần khiết này đêm nay chỉ thuộc về một mình hắn, một cách quá bi thương _Đau...tôi xin chú..tha... Cô cắn môi cầu xin bao nhiêu lời nói cũng không ngăn được hành động, một cách trầm mặc luận động hắn suy tư phả ra hơi thở nặng nề như mảnh hổ lãnh đạm rướn ngón đẩy tới, bên trong cô rất chật hẹp rất khó để đi sâu, hắn nhíu mày kiếm nhẹ cong môi cười nhạt, ưu tư cất lời băng lãnh _Đâu phải lần đầu, giả tạo cái gì???
CHƯƠNG 2 ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN Từ sau hôm đó, mọi việc trong nhà hắn đều giao cho cô làm. Ban ngày, cô không khác gì người làm thậm chí còn không bằng, ban đêm cô là dụng cụ cho anh phát tiết. Hắn đánh đập, hành hạ cô cũng không quên buông lời xỉ vả. Khi hắn tức giận việc gì, cô luôn là đối tượng để anh trút giận. Ngay cả người hầu trong nhà cũng ghen ghét và thay nhau hành hạ cô, chỉ có những người làm lâu năm mới thương cho cảnh tình của cô. Ngay cả phòng cũng không được ở mà phải ở trong nhà kho. Khi làm chuyện trọng đại với cô, hắn không cho cô uống thuốc ngừa thai vì hắn muốn cô mang con của hắn. Chắc sẽ có người nghĩ hắn làm chuyện này là muốn cô có con của hắn, mãi mãi không rời xa hắn nhưng không, hắn muốn cô sinh con nhưng sẽ hành hạ đứa con đó trước mặt cô để cô thật đau khổ. Tuy rằng bị hành hạ cả tinh thần lẫn thân xác nhưng cô vẫn không một lời oán than, trách mắng mà vẫn cố chịu đựng, chăm sóc hắn. Cô bị hắn hành hạ tới gần sáng, thân mình mệt mỏi, chỉ được ngủ vài ba tiếng nhưng vẫn dậy thật sớm để nấu đồ ăn tuy hắn không thèm liếc nhìn một cái. Đôi lúc cô trách sao mình quá ngốc và u mê, say đắm mà yêu hắn mặc dù hắn đối xử với cô như vậy. Một hôm, hắn vác cái thân say mèm về nhà. Cô đỡ hắn lên phòng định làm chén canh giải rượu cho hắn thì bị một bàn tay kéo xuống chiếc giường, cô hoảng hốt đẩy ra thì càng bị ôm thật chặt. " Đừng đi, ở lại bên anh " Cô tưởng anh đã chấp nhận cô nhưng không..... " Lam Nhi... đừng đi...đừng đi " Nghe hắn nói xong, lòng cô như thắt lại, thì ra hắn chưa từng tha thứ cho cô mà là tưởng cô là người hắn yêu nhất - Đường Lam Nhi. Đêm đó tựa như một giấc mơ không thể thành hiện thực đối với cô, anh dịu dàng, nâng niu nhưng việc làm đó chỉ khiến cô thêm đau khổ vì người ấy không phải là cô, không phải là người mà anh dịu dàng.... Sáng hôm sau, hắn thức dậy thì thấy một thân hình bé nhỏ đang nằm cạnh bên anh, như thường lệ cô dạy từ sớm, vừa mở mắt đã thấy đôi mắt phượng của anh nheo lại với gương mặt chán ghét. " Mới đó mà không chịu nổi tự mình lên giường của tôi rồi à! " Chát........ " Cô đúng là loài phụ nữ đê tiện, không biết cô cho mẹ tôi uống gì mà còn nói tốt về cô với tôi. Không biết bà ấy mà thấy bộ mặt thật của cô thì như thế nào nhỉ? " Hắn đánh cô còn khinh bỉ cô. Hắn không biết là đêm qua hắn là người chủ động nhưng cô vẫn không nói gì cứ cắn răng chịu đựng vì cô biết có nói thì hắn cũng không tin cô mà còn chán ghét cô thêm. Hắn từ nhà tắm bước ra với bộ âu phục lịch lãm.. " Hôm nay cô không được ăn cơm mà phải ra ngoài sân quỳ ngoài đó, không có tôi cho phép cô không được bước vào nhà, nếu không, tôi có rất nhiều trò vui cho cô đó.... " Rầm.... Cánh cửa phòng khép lại để cô gái một mình với sự tủi thân cùng buồn rầu. Cô khóc, khóc một mình cho cuộc đời cô, tại sao chứ.... " Em không phải là loại phụ nữ mà anh căm ghét, tại sao chứ.., tại sao anh lại không... yêu em, chẳng lẽ em sai khi đã yêu anh!" Cô nghe theo lời anh, sau khi tắm rửa xong thì ra ngoài vườn đứng không ăn uống gì cả. Sau khi làm xong hết công việc ngoài đó thì cô quỳ ở một góc, bầu trời âm u báo hiệu sẽ có một cơn mưa lớn nhưng cô vẫn quỳ đó. Những cô hầu gái trong nhà thì hả hê nhưng những người làm lâu năm thì không khỏi thương xót cho cô gái nhỏ. Tí tách...... Những giọt mưa rơi xuống, rồi dần dần là một trận mưa lớn. Không ít cô chú người làm khuyên cô vào nhà nhưng cô không vô chỉ nói " Dạ con không sao đâu, cảm ơn cô chú lo lắng.. Mọi người vào nhà đi kẻo lạnh...! " Đến tối hắn mới về nhà, bước vào nhà nhưng không thấy cô, hắn hỏi người làm thì họ nói cô vẫn còn trong vườn. Tim hắn lé lên tia đau xót nhưng nó nhanh chóng vụt mất, hắn cho rằng đó là hình phạt thích đáng mà cô phải nhận. Bước lên phòng, nhìn qua cửa sổ, hắn thấy đó là một hình bóng nhỏ bé đang nằm dài trên mặt đất. Nhìn thật kĩ thì đó chính là cô, hắn vội vã chạy ra sân bế cô vào nhà nhưng lại ném mạnh cô lên giường và bảo thím Miên chăm sóc cho cô. Hắn khó chịu trong lòng nhưng không biết tại sao anh lại có cảm giác đó, cái cảm giác tội lỗi nhưng cố trấn an và biện minh đó là sự thương hại, đúng đó chỉ là sự thương hại cùng khinh bỉ. " Thím chăm sóc cô ta thật tốt, cháu không muốn thấy cô ta chết dễ dàng như vậy, cô ta phải trả giá!" Mọi người ban đầu còn sửng sốt vì hành động của hắn nhưng khi nghe hắn nói thì lại dẹp luôn cái suy nghĩ đó, một vài người cảm thấy sợ hãi và một số cảm thấy vui vui khi nghĩ anh thay đổi và chăm sóc cho cô nhưng họ lại trở về bình thường khi cái câu nói độc địa của anh vang lên. Đêm đó cô bị cơn sốt hành hạ, thím Miên lau người cho cô thì không khỏi đau xót khi thấy những vết thương chằng chịt trên người cô. " Cậu chủ, nếu cậu không bảo vệ phu nhân thì sẽ có ngày cậu phải hối hận! " Vì là người chăm sóc cho hắn từ nhỏ đến lớn nên thím ấy dễ dàng thấy được cảm xúc của hắn.
Xin được mượn một câu thoại trong phim để mở đầu bài viết này “Thường thì không ai được chọn bố mẹ. Nhưng khi được chọn thì sẽ khăng khít hơn, phải không?” Đó là lời nói của nữ chính trong bộ phim “Kẻ trộm siêu thị” Shoplifters của đạo diễn người Nhật Kore-eda Hirokazu. Vị đạo diễn này được mệnh danh là “thỏi nam châm hút giải thưởng” bởi phần lớn các tác phẩm của ông đều làm mưa làm gió tại các liên hoan phim ở Nhật cũng như trên thế giới. “Kẻ trộm siêu thị” không phải là một ngoại lệ khi một mình ẵm hàng chục giải từ Giải Viện Hàn lâm Nhật Bản, cho tới giải César cho “phim nước ngoài hay nhất” và vị trí cao quý nhất tại Liên hoan phim Cannes - giải Cành Cọ Vàng cho hạng mục “Phim hay nhất” năm hầu hết các tác phẩm của mình, Kore-eda Hirokazu đều đề cập tới đề tài gia đình với câu hỏi lớn “Điều gì làm nên một gia đình?”. Ở đó, mỗi bộ phim là một góc nhìn - một câu trả lời khác nhau, mang những ý nghĩa khác nhau, và dù có khác đến mức nào thì tất cả cùng phản ánh chính xác sự tồn tại thực sự của con người. Cộng đồng nhỏ bé gồm 6 thành viên trong “Kẻ trộm siêu thị” là lớp người nghèo khó, gần như sống cô lập với xã hội. Họ có những cuộc đời bị xô đẩy vào ngõ cụt, bất hạnh dồn dập… nhưng có vẻ trong cuộc sống ngày nay, những điều này đã quá nhiều đến nỗi người ta dường như trở nên vô cảm với chúng. Là một bộ phim thuộc thể loại chính kịch gia đình, “Kẻ trộm siêu thị” toát lên trong nó những âm hưởng thật bình dị nhưng đầy cay đắng, khiến cho nhiều người xem đã phải thốt lên rằng “Tôi muốn khóc mà lại không thể, muốn gào thét nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu”. Truyện phim kể về một gia đình sống bằng nhiều nghề, nhưng nghề chính là ăn cắp đồ dùng trong các cửa hàng tiện lợi bởi cuộc sống của họ quá nghèo khổ và khó khăn. Đó là Osamu Shibata và vợ là Nobuyo, bà Ngoại và Aki - cháu gái của bà, cậu bé Shota - con nuôi của vợ chồng Osamu và cô gái nhỏ Yuri - đứa bé được nhặt từ ngoài đường đó có phải là cuộc sống với vật chất dư thừa như gia đình Aki, cháu của bà Ngoại - mà thật ra bà là vợ cả của ông nội Aki, họ không hề có cùng chung huyết thống? Nếu tiền bạc làm nên Gia đình thì sao Aki bỏ đi, tới sống với bà trong căn nhà lụp xụp chật hẹp tồi tàn thiếu thốn cùng những con người xa lạ? Ba mẹ cô có đủ gắn kết với cô không khi mà cô vẫn sống ở cùng thành phố còn họ lại nghĩ cô đang du học ở Úc châu?Liệu đó có phải là những người cùng chung máu mủ dưới một mái nhà tươm tất như gia đình của cô bé Yuri mới 5 tuổi với đầy những vết sẹo chi chít trên cơ thể và những lời chửi bới thậm tệ từ chính cha mẹ ruột của mình?Hay, cái làm nên gia đình chính là một nhóm người nghèo khổ gần như tận đáy xã hội nương tựa và ràng buộc với nhau bởi những lý do đầy uẩn khúc? Là một Osamu làm việc ngắn hạn ở công trường xây dựng. Là Nobuyo làm công nhân trong một xưởng giặt là. Là Aki trẻ người non dạ bị hấp dẫn bởi nghề múa khiêu dâm. Là bà Ngoại già móm mém ưa chơi game, chuyên gia vòi tiền từ con trai của vợ hai của chồng. Là cậu bé Shota tuổi teen vô tư tin rằng “chỉ những đứa trẻ không thể tự học thì mới phải đến trường” và ăn cắp trong siêu thị là vô tội vì “đồ trong siêu thị thì chẳng phải là đồ của ai cả”. Chỉ trong gần 9 phút đầu tiên, đạo diễn, đồng thời là tác giả kịch bản Kore-eda đã phơi bày tất cả không giấu diếm hoàn cảnh của cái gia đình kì lạ này. Phim mở ra là trò ăn cắp trong siêu thị của hai chú cháu Osamu và Shota. Trên đường trở về, họ bắt gặp cô bé Yuri ngồi ngoài hiên nhà giữa lúc trời bắt đầu chuyển lạnh. Cả hai nghĩ rằng không có người lớn ở nhà nên đã đưa Yuri về. Nobuyo nhất định không đồng ý giữ con bé lại vì lo sợ người ta sẽ nghi họ bắt cóc khi cho con bé ăn no, hai vợ chồng người cõng người bế Yuri mang trả lại cho cha mẹ bé. Nhưng, họ đã dừng khựng ngay bên ngoài cánh cửa. Cha mẹ Yuri đang đánh nhau, người mẹ hét toáng lên rằng chính cô ta cũng không muốn sinh ra con bé. Không chỉ những lời nói ấy, mà cả những vết sẹo trên thân thể Yuri khiến Nobuyo đau lòng. Là một người vợ mang nỗi đau không thể có con, Nobuyo quyết định giữ Yuri lại, đổi tên cô bé là Lai, coi nó như một thành viên là, gia đình họ là nơi mà tất cả mọi người chẳng ai có huyết thống với ai, nơi mà bữa ăn hàng ngày được coi như một chiến lợi phẩm, nơi mà họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng sinh hoạt trong khoảng vài mét vuông nhưng lại có vẻ không hề thiếu thốn sự sẻ thương hiện hữu Tất cả được xây dựng một cách chân thực và rất Đời, đúng như phong cách của tác giả, là để phản ánh chính xác sự tồn tại của con người. Những người lớn trong gia đình chắp vá ấy có thể là người tốt nhưng không Đẹp như những thiên thần có cánh. Họ vẫn có những phần ti tiện bị tạo ra bởi cái Nghèo. Bao nhiêu chi tiết là bấy nhiêu xúc cảm khán giả cảm nhận, vừa giận, vừa thương, vừa cảm thông thấu hiểu, lại vừa ước giá mà có ai đó giúp đỡ họ hoặc họ sẽ làm khác là Aki thích thú với nghề múa khiêu dâm dù cô không hề thiếu thốn về mặt tiền bạc; cô còn tự giữ tiền cho mình, thi thoảng hai bà cháu đi ăn riêng những món ngon. Là lúc bà Ngoại mất vì tuổi già, vợ chồng Osamu đau buồn vì sự ra đi của bà nhưng vẫn hí hửng khi tìm được chỗ tiền bà cất giấu riêng. Là lúc Shota phải nằm viện, có nguy cơ bị cảnh sát phát hiện, họ vẫn cùng nhau bỏ trốn và bỏ rơi cậu bé. Là Osamu quyết định thêm nghề đập cửa kính ô tô để ăn cắp đồ…Họ rõ ràng là những kẻ vẫn đầy Tham - Sân - Si theo những lẽ riêng nhưng lại dành cho nhau sự yêu thương kì lạ mà ở trong những gia đình đầy đủ vật chất và chung dòng máu có lẽ ít khi hiện hữu. Thì ra, Shota là do hai vợ chồng Osamu nhặt được trước một tiệm chơi game, trong một chiếc xe ô tô mà chắc hẳn ai đó mải chơi đã quên mất cậu. Bao năm nuôi dưỡng thằng bé, cả hai chỉ mong cậu gọi một tiếng “Cha mẹ” nhưng Shota liên tục nói rằng chưa đến vì cái khát khao ấy, bằng cả tình yêu của một người Mẹ, Nobuyo đã dành trọn sự quan tâm cho Yuri. Cái ngày mà cả nhà giữ con bé lại, Aki cắt tóc cho Yuri còn Nobuyo thì mang bộ đồ cũ của con bé ra đốt. Xung quanh là cả gia đình, Nobuyo ôm Yuri vào lòng, thì thào vào tai con rằng “họ đánh con không phải vì con hư. Nếu họ yêu con thì đây là điều họ phải làm”. Rồi cô ôm con bé chặt hơn, hôn hít nó, khiến nó cũng ôm lấy cô, vuốt bàn tay bé nhỏ lên má cô, lau đi những giọt nước mắt không rõ là đau buồn hay hạnh về cuối phim, câu chuyện càng lúc càng được đẩy lên cao trào bằng sự “tỉnh ngộ” của cậu bé Shota trước hàng loạt những hành động mà cậu coi là không chuẩn mực của vợ chồng Osamu. Và cú sốc lớn nhất với Shota, dấy lên sự ân hận trong lòng cậu là khi cậu thấy một cửa hàng mà mình hay ăn cắp phải đóng hết, giọt nước làm tràn ly chính là lúc cô bé Yuri đi theo anh vào một cửa hàng nhỏ và bắt đầu ăn cắp đồ. Shota muốn ngăn cản em. Rõ ràng mọi thứ đã đi quá sức chịu đựng của cậu bé và việc cậu cố tình để bị bắt chỉ như một việc hiển cả vỡ òa, bao nhiêu bí mật của vợ chồng Osamu được tiết lộ, trong đó, có cả tội giết người. Thì ra trước đây, hai người đã cùng nhau giết và chôn xác của chồng cũ của Nobuyo vì hắn hành hạ cô. Nobuyo nhận tất cả lỗi về mình để Osamu không phải ở tù. Shota được nhận vào một nhà tình thương, được đi học. Còn bé Yuri thì trở về với cha mẹ của thì có vẻ như kẻ ác đã phải đền tội. Nhưng… nếu ai vẫn ngồi xem tới đoạn này của phim, thì hãy nán lại thêm chút nữa… Chỉ một chút nữa thôi… Sau hai tiếng đồng hồ vừa trải qua… ta sẽ thấy Shota thú nhận với Osamu rằng cậu đã cố tình để bị bắt, rồi cậu ngồi trên xe bus trở về nhà tình thương… thì Osamu chạy theo, liên tục gọi “Con”… Và ngay giây phút ấy… Shota đã nghẹn ngào lẩm bẩm từ “Cha” trong nước chỉ một chút nữa thôi… chúng ta sẽ thấy cô bé Yuri sau khi được về với cha mẹ ruột thì lại lẩn thẩn chơi một mình ở hành lang bên ngoài căn nhà, không được ai chú ý, hát bài đồng dao mà cả gia đình không máu mủ kia đã từng hát với cô bé, chơi những viên bi mà anh Shota cho và chới với đứng lên ngó qua hàng rào… Một nhà tù vô hình… Một sự độc ác sẽ không bao giờ phải đền tội. Vậy ai? Ai là kẻ có lỗi trong tất cả những chuyện này?“Kẻ trộm siêu thị” với thủ pháp chậm rãi, góc máy tĩnh, lối kể chuyện dung dị, nhẹ nhàng, đưa đẩy cảm xúc của người xem, từ rung động, bật cười dí dỏm tới chua xót, sâu cay… đơn giản chỉ để chúng ta tự đặt ra câu hỏi “Điều gì làm nên một gia đình?”. Chắc hẳn chúng ta đều đã có câu trả lời của riêng mình.
hắn hành hạ cô