Chuyện Do Em Quyết Định; Chuyện Do Em Quyết Định. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách
Truyện xoay quanh mối nghiệt duyên không dứt giữa công chúa Tây Lương Tiểu Phong và thái tử Trung Nguyên Lý Thừa Ngân. Được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết trinh thám cùng tên của tác giả Đinh Mặc. Phim sẽ do biên kịch Triệu Thước thực hiện chuyển thể, tác giả Đinh
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện : Chuyện do em quyết định. Tác giả : Dung quang Chương 5. Trước / 65 Sau >> Mục lục | Xuống cuối . Like ủng hộ fanpage của Thảo nha: Dưới sự chú ý của cả hội trường, Dư Điền Điền ôm tâm trạng đau thương coi như sắp bị hành hình mà
Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần rồi. Sau khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này ! Không
Đọc Truyện Chuyện Do Em Quyết Định Full - Hoàn Thành của tác giả Dung Quang,chương dịch ra nhanh nhất và chất lượng nhất chỉ có duy nhất tại thichdoctruyen.com Chuyện Do Em Quyết Định. THÔNG TIN TRUYỆN. Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Dung Quang. Tình trạng: Hoàn Thành. Chuyện
Mknmc. ReviewCHUYỆN DO EM QUYẾT ĐỊNH Tác giả Dung QuangThể loại Hiện đại, bác sĩ – y tá, oan gia, hài, HEĐộ dài 50 chương, hoàn-Giới thiệu “Này, này, cậu biết tin gì chưa? Nghe nói y tá Dư tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy!”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao nhiêu người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân, mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này!Không ngờ giờ tan việc, bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô.“Y tá Dư, nghe nói em thầm thích tôi?”-Đừng để đoạn giới thiệu kia lừa tình, sự thật khác xa hoàn toàn. Bác sĩ Trần không dịu dàng mà y tá Dư cũng chẳng phải hiền lành. Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày đẹp trời, Dư Điền Điền đi siêu thị tình cờ gặp một bà lão ngất xỉu và một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai đang sơ cứu cho bà. Y tá Dư đầy tình thương thấy người gặp nạn cũng xông vào giúp đỡ, nhưng khổ nỗi do hồi hộp mà cắm kim tiêm mấy lần đều lệch. Nhưng người đàn ông vẫn rất phong độ nhẹ nhàng nhắc cô cố gắng hơn. Sau khi bà lão được chuyển tới bệnh viện, anh ta lặng lẽ tiến tới chỗ cô. Y tá Dư đang hí hửng thì anh ta đã mắng té tát, nào là biểu hiện của cô rất kém, nào là không hiểu sao cô tốt nghiệp được, vân vân và mây mây… Từ đó, y tá Dư đem bụng tức về nhà, thề không độ trời chung với thằng cha đẹp trai mà mồm mép chẳng ra sao kia. Ai mà ngờ được, “thằng cha” đó chính là đồng nghiệp của cô, bác sĩ Trần nổi tiếng của khoa ngoại. Sau đó ư, sau đó là quá trình gian khổ y tá Dư tự cải thiện năng lực của mình, trong khi ngày nào cũng đấu võ mồm với bác sĩ Trần. Nhưng càng cãi nhau nhiều, hai người lại càng nhận ra rằng, hình như mình có chút tình cảm khó nói với đối phương. Và không biết từ lúc nào, hai người từ chỉ trích cạnh khoé đã trở thành đối đáp trêu ghẹo nhau. Bác sĩ Trần học được cách cười thoải mái, cách thân thiện hơn với mọi người. Còn y tá Dư tay nghề ngày một lên cao, được bệnh nhân kính trọng, đồng nghiệp ủng hộ. Tôi rất thích nam chính Trần Thước, bởi vì ngoại trừ vẻ đẹp trai ra anh ta chẳng có chỗ nào hoàn hảo độc mồm độc miệng, ăn nói không kiêng nể ai, cũng không có khái niệm ôn nhu với phụ nữ. Bản chất Trần Thước không phải là xấu, anh ta làm rất nhiều việc vì người khác, nhưng lại không biết cách thể hiện tình cảm. Những tưởng anh ta sẽ đáng ghét như thế đến cuối truyện, nhưng theo bước chân của y tá Dư bước vào thế giới của anh mới biết, thực ra Trần Thước cũng rất đáng thương. Bố ngoại tình, mẹ mất, em gái bị tàn tật vĩnh viễn, thế giới của Trần Thước sụp đổ chỉ trong một đêm. Từ đó anh đóng cửa tâm hồn mình lại, cự tuyệt bất kì người nào tiến vào. Chỉ có Dư Điền Điền, cô gái ngốc nghếch giàu tình thương mới phá tan được cánh cửa ấy, xoa dịu trái tim tổn thương của anh. Dư Điền Điền không quá toàn năng, nhưng ở cô có sự dịu dàng và sự kiên trì hiếm thấy. Bị người khác chỉ trích ngay giữa đám đông, cô âm thầm khóc rồi quyết tâm luyện tập thật nhiều để nâng cao khả năng của bản thân. Bị y tá trưởng lừa dối, cô tức đến nỗi vứt cả mũ y tá định nghỉ làm, may mà có bác sĩ Trần giữ lại. Hai con người không toàn mĩ nhưng bổ sung cho nhau trở thành viên mãn. Truyện hài, đối thoại giữa đôi oan gia bác sĩ Trần và y tá Dư lúc nào cũng khiến tôi bật cười, cũng có những đoạn rất cảm động như khi bác sĩ Trần kể về cô em gái tàn tật của mình, về gia đình cũ. Chỉ tiếc là không có thêm ngoại truyện kể về mối tình giữa cô em gái Trần Hi và Phùng Tử Cận. Trích đoạn “Muốn ăn cái gì?”“Beefsteak.”Anh lắc đầu “Không có.”“Vậy thì cơm rang trứng đi.”Trần Thước lắc đầu “Không có.”“Vậy anh cứ làm cho tôi vài món ăn quen trong bữa cơm hằng ngày đi.”“Xấu hổ quá, trong tủ lạnh nhà tôi không có rau cũng không có thịt.”Dư Điền Điền đen mặt “Không có thì anh hỏi tôi làm quái gì?”“Tôi cũng chỉ khách khí hỏi thế thôi, không ngờ cô mặt dày như vậy. Bình thường khách sẽ vô cùng khách sáo nói Anh làm gì tôi ăn cái đó. Ai mà biết cô không giống người bình thường đến thế.”“…” Trích đoạn 2 “Thực ra có một bài hát rất hay, chỉ cần bạn yêu đúng người, mỗi ngày trôi qua đều là lễ tình nhân. Này, Dư Điền Điền, chỉ cần em gật đầu, đồng ý làm bạn gái anh, sau này mỗi ngày của chúng ta đều là lễ tình nhân được không?”“Nhưng nếu em nhớ không nhầm, bài hát này tên là Chia ly trong hạnh phúc…”“…” -Review by Huyên Chiêu NghiDes by Hoạ quý phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ...
Dư Điền Điền đã thấy qua rất nhiều mặt trong con người Trần có thể bình tĩnh tự nhiên làm CPR [1] cho một bà lão hôn mê giữa đường, lại có thể đứng trước mặt mọi người không kiêng nể gì trách mắng kỹ thuật y tá của cô rất tệ, có thể cùng một chú chó lông vàng thoải mái cãi nhau, cũng có thể vì bệnh nhân qua đời mà tâm trạng suy xụp.[1] CPR viết tắt của Cardiopulmonary resuscitation là một kỹ thuật cấp cứu hồi sinh tim phổi cho người bệnh chưa bao giờ cô thấy anh mơ màng bất lực giống như hôm ôm cô, không cho cô nhìn khuôn mặt Dư Điền Điền lại cảm thấy dường như cô cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh thế từ từ bình tĩnh lại, đưa tay vỗ vỗ lưng anh, “Tôi đây, có tôi ở đây. Không sao đâu.”Em vẫn ở đây. Sẽ không bỏ anh mà điĐã hơn một giờ trưa, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt họ ngồi trước bồn hồ bên cạnh vườn hoa, lúc đó cũng chỉ có vài ba chiếc xe đi ngang tiết rất lạnh, không ai muốn từ từ thả bộ trong khi trời đang mưa như vậy, vì thế chỉ còn hai bọn họ ở thế giới bỗng như chỉ còn lại hai người đứng trong cơn mưa tuyết mà không biết lạnh là Điền Điền từ từ ngồi bên cạnh Trần Thước, cô cúi đầu nhìn tuyết trắng đang đọng lại trên mặt đất, thấp giọng nói “Tôi đang nghe.”Tuy rằng anh cũng chưa nói gì cô biết, lúc này anh nhất định đang muốn nói gì cho cô mảnh ghép ký ức không muốn ai biết kia kỳ thật cũng không có khó mở miệng như vậy, chỉ cần một cơ hội thích hợp và một người nguyện ý im lặng lắng nghe anh nói.***Ba mẹ Trần Thước kỳ thật cũng từng yêu thời đại ấy, rất nhiều cuộc hôn nhân đều là nhờ giới thiệu mà quen nhau, do bà mối một tay thúc đẩy. Nhưng ba mẹ anh không như vậy, bọn họ là yêu nhau rất tự nhiên, sau đó vì tình yêu mãnh liệt mà kết hai vợ chồng đều có gia cảnh khá, từ nhỏ lớn lên trong hạnh phúc, đàn ông làm kinh tế, phụ nữ dạy học, cho đến khi trong nhà có thêm hai đứa nhỏ, người phụ nữ quyết định thôi việc, chuyên tâm ở nhà giúp chồng dạy khi tình yêu đã qua cái thời kỳ ngọt ngào điên cuồng nhất thì tranh chấp và mâu thuẫn cũng theo nhau mà là bảo bối được ba mẹ nuông chiều trên tay, hai vợ chồng không hiểu được sự nhường nhịn và kiên nhẫn, cứ sau mỗi lần cãi nhau, tình cảm cũng từ từ xuất hiện vết dớp bảy khi kết hôn được bảy năm, con trai lớn sáu tuổi, con gái nhỏ một tuổi, người vợ ở nhà tính tình càng ngày càng tệ, luôn cãi nhau với ông, đàn ông lại không thể chịu được sự hấp dẫn bên ngoài, cuối cùng đã ngoại tình với thư đó mọi chuyện đã không thể cứu vãn được cũng không ngờ tình yêu trước đây sao có thể thay đổi như vậy, không còn ngọt ngào, không còn ấm áp, chỉ cõ những trận cãi nhau không họ có thể cãi nhau vì bất cứ chuyện gì, từ nấu cơm, rửa bát, dọn nhà… Sau này khi mời giúp việc, lại bắt đầu bởi cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt khác, ví dụ như người vợ oán trách vì thời gian chồng ở nhà quá ít, người chồng oán giận khi tan làm về nhà lại không được nhìn sắc mặt vui vẻ của cả chuyện cô con gái nhỏ thích khóc, cũng có thể cãi nhau mà quy kết là do gien người đàn ông có vấn đề lại hoặc là cô không thực hiện trách nhiệm của một người ào, ồn ào, ồn ào ai muốn gia đình mình sẽ như trí nhớ của Trần Thước, anh cũng từng có một tuổi thơ rất hạnh phúc, nhưng những ký ức đó vỏn vẹn chỉ dừng lại trước năm anh sáu này anh cũng quen dần, cùng em gái trưởng thành trong môi trường hỗn loạn u ám như đến năm anh mười bảy đó anh đang học lớp mười một, cũng chính là thời kỳ mấu chốt chuẩn bị thi đại mẹ lại cãi nhau, nhưng cũng nể mặt hơn trước mà không cãi nhau trước mặt hôm đó, khi anh và Trần Hi cùng nhau trốn trong thư phòng thì người phụ nữ trong phòng ăn rốt cuộc không nhịn được nữa,bà lấy trong túi xách ra một xấp ảnh chụp nặng nề ném ra trước mặt người đàn điên loạn nói “Tôi đã vì cái gia đình này bỏ ra bao nhiêu công sức? Mỗi ngày tôi đều cố gắng thay anh chăm sóc hai đứa nhỏ, thay anh xử lý mọi chuyện trong nhà gọn gàng ngăn nắp, anh báo đáp tôi như vậy sao?”Thái độ lạnh lùng của ông luôn có lời giải thích hợp luôn nói dối tăng ca về muộn có giải thích hợp lý vô số ông gây sự, ông che che lấp lấp nhưng cuối cùng mọi thứ cũng sáng khắc đó người phụ nữ rất đau đàn ông khi đó cũng xấu hổ trong chốc lát, ông im lặng đứng đó, không biết làm khi vợ điên cuồng chửi loạn, ông dần dần chán nản, cuối cùng vẻ mặt ảm đạm nói “Chúng ta đã cãi nhau nhiều năm như vậy, cô cảm thấy gia đình này còn có thể tiếp tục nữa không? Chúng ta chỉ cần ở chung một nhà, trừ cãi nhau ra cũng chỉ cãi nhau, cái nhà này còn giống gia đình sao?”Người phụ nữ nói nguyên nhân toàn bộ là do ông ở ngoài ăn một cây làm chẳng nên non, cho dù ông tội ác tày trời, bà cũng có trách nhiệm vì đã không quan tâm đến đàn ông chán nản nói “Ly hôn đi.”Người phụ nữ đau lòng tột yêu đương ai cũng hứa thề non hẹn biển, khi mười ngón tay đan vào nhau là thật sự muốn trao cả trái tim cho đối phương. Nhưng không phải đôi tình nhân nào cũng có thể sống một cuộc sống hạnh phúc như chuyện cổ tích, có đôi lúc tình yêu cũng nhanh chóng kết qua gần 20 năm cuộc sống hôn nhân, có thế nào bà cũng không chấp nhận nổi chuyện này, trong lúc mất kiềm chế đã nói ra những lời đoạn tuyệt quan hệ, sau đó nước mặt rơi đầy mặt mà bỏ nói có chết bà cũng sẽ không ly hôn, có chết cũng sẽ không để ông và tiểu tam phá hoại gia đình bà sống hạnh thấy mẹ mở tung cửa bỏ đi, Trần Hi cuống quít đuổi theo, đợi đến khi Trần Thước bỏ tai nghe ra, thay xong quần áo lao ra cửa, chỉ nhìn thấy chiếc xe kia đã lao ra khỏi nhà rất tuyệt Hi cùng mẹ đã bỏ anh mà đi .Anh vừa gọi tên mẹ và em gái vừa đuổi theo đằng gái anh cũng không phải là một người lạnh lùng, khi đó mẹ anh lại đang tức giận, Trần Thước không an tâm để hai người bỏ đi như vậy, đành gọi một chiếc xe taxi đi theo phố ven biên, mùa xuân mưa rơi rất vừa ngừng lại nhanh chóng rơi tí ta tí tách, không bao lâu liền mưa lớn hơn, tầm nhìn đã trở nên mờ đường quốc lộ sát gần ven biển, mẹ anh lái ô tô tốc độ rất nhanh, chỉ một lát nữa thôi, chiếc xe kia sẽ va chạm với xe bus. Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, mẹ anh nhanh chóng xoay tay lái, tông thẳng vào lan can bảo hộ, theo bản năng bà lấy thân bảo vệ đứa con gái đang ngồi bên đó…“Sau đó, ô tô lao thẳng xuống biển.”Trần Thước nhắm mắt lại, giọng nói nhỏ đến mức nghe thấy cả tiếng khàn tóc ngắn gọn gàng, trên đỉnh đầu nay lại bị tuyết trẳng bao phủ, ướt át mà trắng bạch, giống như khuôn mặt của anh mắt lấp ló những giọt nước, hai gò má tái nói anh có chút nghẹn ngào, “Tôi… tận mắt chứng kiến bọn họ lao xuống biển ngay trước mặt mình.”Sau đó, anh cũng không nhớ rõ mình toàn thân run rẩy đi theo mẹ và em gái lên xe cứu thương đi thẳng tới bệnh mình anh ngồi trên băng ghế đợi ngoài hành lang trống trơn không bóng người, nhìn bầu trời tối đen ngoài cửa sổ, nhìn bức tường trắng toát trong bệnh viện, trong lòng một chút hi vọng cũng không còn biết qua bao lâu, có lẽ là một tiếng cũng có lẽ là vài tiếng, đèn giải phẫu chợt toàn thân run rẩy đứng dậy, chỉ nghe thấy bác sĩ nói với anh “Thực xin lỗi, nữ bệnh nhân Từ Như Trân vì vỡ nội tạng, chảy máu quá nhiều, hơn nữa lồng ngực bị vỡ nên xương đã đâm vào trái tim…”Mẹ anh mất đã kiềm nén không để nước mắt rơi đầy mặt, lại phải liều mạng đè nén tâm trạng của mình mà hỏi bác sĩ “Vậy em gái tôi đâu? Em gái tôi thế nào rồi?”Trần Thước khóc nhắm mắt im lặng mà ngồi đó, nhưng cả người lại run rẩy đến mức khó có thể bình tĩnh Điền Điền quay đầu nhìn anh, chỉ thấy từ đôi mắt đang nhắm rất chặt kia bỗng chảy ra những giọt nước đến vô sống cũng nhiều lúc thăng trầm như vậy, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy đau lòng đến thế, ngay cả lúc thất bại và suy sụp cũng rất ít khi có cảm giác là đứa nhỏ lớn lên trong bình mật, tuy rằng không được ba mẹ chăm sóc cẩn thận, nhưng cũng sống trong hành phúc mà vui vẻ trưởng thành. Trừ việc từ nhỏ phải học cách quản lý việc nhà, những đau thương mất mát lớn cô chưa từng phải trải giờ phút này đây, trái tim cô bỗng nhiên cũng rung động theo anh người đàn ông bên cạnh lặng lẽ rơi nước mắt, cô cảm thấy trong người mình bỗng sinh ra một cảm giác luống cuống và hoảng loạn, cũng giống như tốc độ của máu vậy xông thẳng tới trái tim đừng đừng như sao có thể đau lòng đến mức này?Cho tới nay chỉ có cô đứng trước mặt anh đau lòng buồn bực, không phải anh là tên đầu đội trời chân đi dép, tên yêu quái cái gì cũng không sợ sao? Ngay cả viện trưởng anh cũng dám mắng, ngay cả y tá trưởng anh cũng dám động, anh là một người đàn ông khỏe mạnh vui tính lạc quan, thậm chí là một đại vương độc miệng tà Điền Điền bị nước mắt của anh làm nhiễu loạn tâm dùng giọng nói khàn khàn chọc anh “Này, bác sĩ Trần, anh là đàn ông đấy, sao có thể khóc được?”Lần đầu tiên anh không thèm phản công lại như bình thường, anh nhất định sẽ hung hăng đáp trả, sẽ xù lông, sẽ giơ chân, sẽ công kích cô đến mức không nói được lời vẻ đau lòng này của anh đối với cô mà nói chính là đòn tấn công trí mạng nhất từ trước đến bỗng nhiên rất muốn ôm anh vào lòng, nói cho anh biết những chuyện ấy đã qua trời ơi, hóa ra anh đã phải trưởng thành trong hoàn cảnh ấy, hóa ra anh đã trải qua những chuyện đau thương đến vậy…Cô tự nhủ bản thân mình phải kiên cường lên, giống như mặt trời nhỏ an ủi anh, dẫn anh ra khỏi quá khứ khốn khổ thực sự đã nghĩ như vậy, ngay khi vươn tay ôm anh ấy, khóe mắt cô cũng ướt nhẹp một Điền Điền à , mày thật không có tiền đồ chút nói phải mạnh mẽ nhưng mày lại khóc cùng anh Điền Điền nhỏ giọng khóc nức nở, vùi mình vào lồng ngực nghĩ, bình thường anh thoạt nhìn lạc quan giống như ánh mặt trời rực rỡ, rốt cuộc là mất bao nhiêu sức lực mới có thể ngụy trang trở thành một người đàn ông mạnh mẽ kiên cường đến mức đó?Trong lòng dâng lên cảm xúc chua xót mang theo đau đớn, mà vì quá mải mê chìm đắm trong bi thương nên cô không hề nhận ra, thì ra cảm giác đó chính là đau luôn thích tuyết rơi nhưng cô lại quên mất phải thưởng thức cơn tuyết rơi đầu mùa đã lâu rồi cô chưa thấy, đó là trận mưa tuyết vô cùng hiếm thấy ở phía Nam mươi lăm năm qua, tổng cộng cũng chỉ có ba giờ phút này đây, trong mắt cô chỉ có người đàn ông đang bị tổn thương này, chỉ có quá khứ đau lòng anh từng phải trải Điền Điền ôm anh, còn khóc to hơn như trôi qua mấy phút, Trần Thước trải qua cảm giác “an ủi” chưa từng có trong đời rồi từ từ bình tĩnh trở mở to mắt, nhìn cô gái nằm trong lòng mình khóc nấc lên không kịp thở kia thì thất thần trong nháy đau lòng rõ ràng là vì sao cô lại khóc đến mức thương tâm như vậy?Trong lúc đau buồn lại tự nhiên sinh ra cảm giác dở khóc dở từ từ vươn tay ôm chặt lấy cô, vỗ vỗ lưng của cô, thấp giọng nói “Ngoan, đừng khóc, đừng khóc nữa…”Là sự dịu dàng chưa từng cảm giác trái tim bỗng chốc mềm mại, mỗi tiếng tim đập thình thích kia đều đang nhắc nhở anh, cô đang rất quan tâm và lo lắng cho lấy chiếc khăn quàng cổ đang quấn trên cổ, quấn một vòng trên cổ chuyện khó mở miệng kia lại có thể phát tiết thoải mái như vậy, dường như nó đã thoát ra khỏi người anh, chôn sâu dưới trận tuyết hiếm thấy trái tim đã chết bao nhiêu năm nay dần dần đang có thứ gì đó lấp tinh tế cảm nhận, chỉ nghe thấy tiếng trái tim đập thình thịch bật ra từ lồng đầu, anh nhìn những bông tuyết trên đầu cô gái kia, mái tóc đen bóng mềm mại không gì sánh bỗng nhiên rất muốn cúi đầu chạm môi lên gái gái này bề ngoài cứng rắn, trong lòng lại ngây thơ mà dịu dàngAnh muốn hôn lên má cô, cám ơn sự cám động của cô, cám ơn sự an ủi không lời của cô.
Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 50Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên convert Chuyện này ta quyết địnhThể loại Hiện đại, miệng tiện, ấm áp, HE…Số chương 50 ChươngConvertor[email protected]Raw QuickTranslate , Baike,…Biên Tập [Phương]Couple Trần Thước – Dư Điền Điền“Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa đấy !”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô“Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “….Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần …
Sau khi Dư Điền Điền từ nhà Trần Thước trở về, Lục Tuệ Mẫn liền mở cuộc tra khảo dưới hình thức mười vạn câu hỏi vì Điền Điền vừa mới ngồi xuống sofa, cô nàng liền ném chuột máy tính, game võng du cũng không thèm chơi nữa, chạy tới ngồi sát vào Dư Điền Điền, “Này này này, mình đã suy nghĩ chuyện này lâu lắm rồi, trước đây không phải cậu rất ghét bác sĩ Trần đó sao? Mà sao bây giờ thái độ bỗng nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ vậy?”Dư Điền Điền dịch mông sang bên một chút, không biết nên bắt đầu nói từ Tuệ Mẫn lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, “Bác sĩ Trần này, tuy rằng rất đẹp trai, điều kiện bên ngoài cũng được, nhưng tính cách anh ta rất khó chịu. Này, mình nói Dư Điền Điền, vì sao cậu lại thích anh ấy?”Vì sao nhỉ?Dư Điền Điền cũng tự hỏi bản thân câu hỏi này rất nhiều lần rồi, rõ ràng anh mồm miệng độc địa như vậy, mở mồm ra là nói móc cô vài câu, làm cho cô khó chịu trong lòng, hận không thể cắn anh vài thích chính là là thích thế không trả lời được câu hỏi của Lục Tuệ Mẫn, cô đáp lời ấp úng vài câu rồi đi thẳng vào phòng bếp rót nước ngờ hôm nay Lục Tuệ Mẫn dai như đỉa bám theo ngay sau cô, “Này, vì sao không trả lời câu hỏi của mình? Tớ nói này, tối hôm qua cậu không về nhà, chẳng lẽ hai người… đã gạo nấu thành cơm rồi hả?”Dư Điền Điền không kịp nuốt hết ngụm nước, phụt một tiếng phun toàn bộ đống nước trong miệng ra, thật công bằng… vừa lúc phun trúng mặt Lục Tuệ đó cuộc tra khảo mười vạn câu hỏi vì sao cuối cùng cũng kết thúc hoàn vừa luống cuống tay chân giúp Lục Tuệ Mẫn lau mặt, vừa cười ngửa tới ngửa lui, “Ha ha ha, ai bảo cậu hỏi cho lắm vào, ai bảo cậu nói lung tung, lần này gặp báo ứng rồi kìa …”Lục Tuệ Mẫn vẻ mặt tức giận đẩy tay của cô ra, “Dư Điền Điền, cậu thật ác độc!”Cô nàng oán hận vừa đi vào phòng tắm, vừa nghiến răng nghiến lợi mắng “Không muốn nói thì cứ nói thẳng ra! Trả thù người ta cũng đừng làm vậy chứ! Trời mới biết đống nước cậu phun ra có bao nhiêu vi khuẩn bắn vào khuôn mặt như hoa như ngọc của người ta!” Cô nàng quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Dư Điền Điền, “Mình sẽ kể lại cho bác sĩ Trần nghe!”Dư Điền Điền híp mắt cười nói “Nếu vậy anh ấy nhất định sẽ ghen.”“Ghen… Ghen cái gì chứ?” Lục Tuệ Mẫn đứng lại, vẻ mặt hoài nghi, “Chuyện ấy mà anh ta cũng nghĩ ra được, muốn bị cậu phun nước bọt vào mặt sao? Ha ha, không phải đầu anh ta có vấn đề đấy chứ?”Dư Điền Điền hừ một tiếng đáp lại, vừa rót lại chén nước, trong đầu hiện ra một màn tình nồng ý mật cùng bác sĩ Trần trên sofa sáng sớm hôm nay, “Hai người yêu nhau thỉnh thoảng làm vài chuyện trao đổi nước bọt chẳng lẽ không phải nó sẽ có ích cho quá trình phát triển mối quan hệ đó sao?”“Ha ha, mình nói này!” Lục Tuệ Mẫn kích động vọt tới, cũng mặc kệ trên mặt đang dính bao nhiêu nước, vừa kéo áo Dư Điền Điền hỏi, “Cậu đã quyết định là bác sĩ Trần rồi?”Dư Điền Điền tít mắt cười gật đầu.“Đại ý là, hai ngươi bây giờ đang yêu nhau?”Dư Điền Điền lắc Tuệ Mẫn hồ đồ, “Cậu đã giải quyết anh ấy rồi, nhưng hai ngươi lại không phải đang yêu nhau… Đây là chuyện gì vậy?”“Chuyện chính là, anh ấy mê tớ thất điên bát đảo, cho nên đang ở nhà chuẩn bị triển khai tấn công nhiệt tình, chính thức theo đuổi mình.” Dư Điền Điền vẻ mặt rất đắc ý, chỉ kém không hai tay chống nạnh ngửa mặt lên trời cười ha ha mấy cái cho bõ đó cô liền bắt đầu khẽ hát, cầm khăn lau rửa những chiếc đĩa Lục Tuệ Mẫn còn chưa kịp rửa cho bữa sáng vừa xong, vừa rửa, còn vừa múa máy loạn xạ, bộ dáng vênh váo khiến người ta hận không thể đá cô ra khỏi thần thoải mái cất giọng hát vịt đực hát lên một bài ca rất hào hùng “Sông lớn hướng Đông Lưu, sao trời hướng Bắc Đẩu, hò dô ta, một hai hò dô ta…”Lục Tuệ Mẫn mặt không biến sắc dựa ở cửa phòng bếp, lấy tay lau vệt nước còn vương lại trên mặt, “Bác sĩ Trần mà nhà cậu biết cậu bôi đen hình tượng của anh ấy thế này thì sẽ tiếp tục thích cậu sao? Cậu phải kiềm chế chút đi, đừng đem hình tượng cô gái tươi sáng phá hủy như vậy. Phá vỡ ảo mộng của bác sĩ Trần, sau đó anh ấy sẽ đá cậu —— ““Cậu đang ghen tị với anh ấy đấy à.” Dư Điền Điền dứt khoát nói, cuối cùng còn ra vẻ thâm tình chọt chọt cằm cô nàng, “Cậu yên tâm đi, chó là bạn của con người, mình sẽ không ngược cậu mỗi ngày đâu.”Lục Tuệ Mẫn chỉ muốn đánh cô một trận, sau đó ném thẳng từ ban công xuống.***Trần Thước chưa từng theo đuổi con gái, tuy rằng tính thoáng ra, anh cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng anh chưa từng cúi mình theo đuổi bất cứ cô gái lần này, không chỉ muốn theo đuổi Dư Điền Điền, anh còn vắt hết đầu óc, nghiêm túc bắt bước lên con đường khổ anh gọi điện thoại cho Hi Hi, đầu tiên thì quanh co lòng vòng hỏi cô một vài vấn đề kỳ lạ, ví dụ như “Con gái bọn em thích được tặng thứ gì?”Hi Hi ở đầu dây bên kia tò mò hỏi “Vậy cũng phải xem lúc đó là lúc nào, ví dụ như ngày sinh nhật thì hi vọng có người sẽ tặng mình một chiếc banh gato mang ý nghĩa đặc biệt, lại ví dụ như ngày lễ tình nhân thì lại muốn được nhận hoa hồng, lại ví dụ như —— ““Không cần ví dụ, là lúc… không có chuyện gì, cũng không phải ngày gì đặc biệt, lúc đó thì nên tặng quà gì?”Hi Hi suy nghĩ một chút, “… Lúc bình thường thì, em muốn nhận được tiền nhất, sở dĩ có người cho mình tiền, đó nhất định là chuyện tốt.”Vì vậy ngày hôm sau trước khi Trần bác sĩ đi làm, anh ra thẳng cây ATM rút tiền, còn chu đáo lái xe tới trước cửa chung cư của Dư Điền Điền đón cô và Lục Tuệ Mẫn đi thấy anh còn chưa mở miệng nói chính thức theo đuổi mình, Dư Điền Điền giả vờ giả vịt nói “Bác sĩ Trần anh quả thực là người tốt, còn tiện đường qua đón chúng em đi làm.”Lục Tuệ Mẫn mau lời chen miệng “Đâu có đâu có, bác sĩ Trần người ta là cố ý tới đón cậu, tiện đường qua đón mình —— tôi đoán tôi mới là người được tiện đường.”Cô nàng đặc biệt lấy lại mặt mũi cho anh, Trần Thước từ kính chiếu nở nụ cười rạng rỡ với cô, lấy đó làm cảm xe đến trước cửa bệnh viện, Lục Tuệ Mẫn vô cùng biết điều nhảy xuống xe, vẫy tay một cái liền chạy mất, “Tôi đi trước, có chút chuyện cá nhân cần giải quyết!”Chuyện cá nhân đó là có thật hay không, kỳ thực trong lòng mọi người đều ra khỏi bãi đỗ xe, nhìn trái nhìn phải đều không thấy ai, Trần Thước tiến lên một bước, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp vuông nho nhỏ, đưa cho Dư Điền Điền Điền cúi đầu là một chiếc hộp vuông rất đẹp màu tím nhạt, trên nắp ngoài còn buộc một chiếc nơ con bướm nho nhỏ.“Đây là cái gì?” Cô nhận lấy rồi Thước thấp giọng trả lời nói “Quà tặng em.”“Tại sao tặng em quà?” Cô có chút cảm động, trái tim đập thình thịch liên vì đây là đây là món quà đầu tiên anh tặng cô. Thật ra cô rất mong chờ Trần Thước hơi đỏ lên, lại bởi vì chột dạ, nên cố làm ra vẻ lớn giọng nói “Không có chuyện gì thì không thể tặng quà cho em à?”Suy nghĩ một chút, anh bổ sung nói “Anh có nhiều tiền, tiền để trong ví nặng quá, nên muốn tặng quà cho em có được chưa?”Dư Điền Điền cười xì một tiếng, trong lòng cảm thấy thật ấm áp, nhưng sau khi mở chiếc hộp ra, chút cảm giác ấm áp vừa chớm trong nháy mắt liền biến mất không thấy tăm vì trong hộp…Chứa…Một chồng dày…Mao chủ tịch?Cô trợn mắt há mồm ngẩng đầu lên nhìn anh, “Đây là cái gì?”“Tiền.”“Tại sao anh đưa tiền cho em?”“… Quà tặng đó!”“Vì sao lại có người tặng tiền làm quà thế này?” Dư Điền Điền không hiểu, ngơ ngác mà nhìn anh, “Anh cảm thấy em đang thiếu tiền sao?”Mặt bác sĩ Trần lại đỏ.“Em không thích sao?”“… Sao mà em thích được…” Dư Điền Điền cuống lên, món quà đầu tiên anh tặng cô, tại sao lại là một chồng Mao chủ tịch thế này…Trông cô rất túng tiền, rất khát khao có tiền sao?Trần Thước nhanh tay đoạt lại chiếc hộp kia, nhanh chóng cất lại trong túi, ho khan hai tiếng, “Lấy nhầm, lấy nhầm thôi.”Nhìn thấy Dư Điền Điền không nói gì, anh lại hung dữ nói to, “Sao thế, anh chưa từng theo đuổi ai, không cho phép anh sai một lần sao? Mấy chuyện vừa nãy, em quên hết cho anh, coi như anh chưa tặng gì, có nghe không?”Bởi vì chột dạ cùng mất tự nhiên, anh cất chiếc hộp xong liền nhanh chân đi trước cô, còn vừa đi vừa đi vừa càu nhàu “Sao vậy sao vậy, không định lên à? Đến muộn sẽ bị trừ tiền lương đấy!”Nhưng đầu cũng không dám quay Điền Điền đoán anh đang xấu hổ, cho nên mới ra vẻ khó chịu như vậy, mới vừa rồi còn đang quýnh quáng bỗng nhiên lại cảm thấy vui vừa nhanh chân chạy theo, vừa cười hì hì nói “Bác sĩ Trần, chờ em với, có phải mặt anh đỏ rồi không?”Bác sĩ Trần kia vừa nghe thấy tiếng bước chân của cô, cũng vội vội vàng vàng nhanh chân hơn, vừa chạy vừa nói “Em đừng đuổi theo anh nữa, cảnh báo em đấy vừa rồi mặt anh không đỏ, mặt đỏ là gì chứ anh không biết đâu!”“Vậy anh chạy nhanh như vậy làm gì?”“Anh… Rèn luyện sức khỏe được chưa? Sáng sớm vận động một chút có làm sao? Không thấy dáng người anh giống vận động viên điền kinh sao?”“…”Thấy Dư Điền Điền không phản ứng lại, anh quay người lại rống lên một câu “Đều do sáng nào anh cũng vận động như vậy thôi!”Chưa tới một giây sau, để bảo đảm cô căn bản không thấy rõ trên mặt anh có đỏ hay không, anh liền nhanh chóng quay đầu lại nói, “Thấy chưa thấy chưa, mặt anh có đỏ đâu!”Dư Điền Điền cười không nhấc nổi chân nữa rồi.***Bác sĩ khoa ngoại khó có thời gian ăn trưa cố định, bởi vì ca phẫu thuật kéo dài có thể sẽ làm lỡ thời gian ăn Thước tập mãi cũng thành quen, dù sao cũng làm việc đã lâu như vậy, trong ngăn kéo của anh luôn chứa đống bánh mì bánh ngọt coi như là bữa tất cả mọi người đều nhận ra, mấy ngày hôm nay bác sĩ Trần làm việc đặc biệt chuyên tâm, đặc biệt nhanh chóng, tới lúc gần trưa, anh liên tục cúi đầu nhìn đồng hồ, cuối cùng vừa đúng lúc mười hai giờ, anh nhanh chóng lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Dư Điền Điền “Cùng nhau ăn cơm nhé?”Dư Điền Điền đáp lại “Vừa nãy đám ý tá không có việc gì, mọi người liền gọi nhau tới cangteen đang ăn cơm rồi…”Trần Thước tức giận, cầm điện thoại di động đi về phía thang nó, lại chậm một bước!Anh đen mặt chọn thức ăn vào đĩa, quay đầu lại liền nhìn thấy Dư Điền Điền cùng mấy vị y tá khác đang ngồi bàn nào đó nói nói cười cười, mà mấy đĩa cơm trên bàn đã sạch sẽ…Một mình anh yên lặng mà chọn một cái bàn ngồi xuống, sau đó yên lặng mà phát ra tin nhắn cho cô Ăn cơm một mình… thật sự rất cô thoại di động Dư Điền Điền vừa vang lên, cô cúi đầu xem xong tin nhắn, mới quay đầu nhìn xung quanh một vòng, sau đó nhìn thấy Trần Thước đang ngồi gần cửa mặt bác sĩ Trần bây giờ giống như đang khắc mấy chữ “tôi rất cô đơn” trên trán, anh đưa tay cầm đũa chậm chạp gẩy gẩy thức ăn trong diện với cái nhìn của Dư Điền Điền, anh còn đặc biệt buồn bực bĩu môi, dùng khẩu hình nói với cô anh, rất, cô, đó anh gắp một chiếc đùi gà trong đĩa, tiếp tục dùng khẩu hình anh, có, chân, gà, nhỏ, em, muốn, ăn, không?Dư Điền Điền bật cười một tiếng, bưng đĩa cơm đứng dậy, “À Ừm, tôi có chút việc, đi trước nhé.”Cũng không để ý đám bạn mồm năm miệng mười hỏi dò, cô nhanh chóng đi tới chỗ Trần Thước đang ngồi rồi ngồi xuống, “Làm gì vậy, sao tự nhiên muốn ăn cơm với em?”Trần Thước lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, mặt trưng ra vẻ vô tội, “Không phải, bác gái cangteen thấy anh đẹp trai, nên miễn cưỡng nhét thêm vào cho anh cái chân gà, nhưng hôm nay anh không có tâm trạng, cũng không muốn ăn chân gà nhỏ.”Chiếc đũa vừa động, chiếc chân gà kia liền chạy sang đĩa cô.“Hơn nữa hôm nay chân gà lại cứng như vậy. Để không lãng phí lương thực, y tá Dư, em nên làm việc mình phải làm đi!”Dư Điền Điền cười vang, vừa cúi đầu ăn đùi gà, vừa hỏi anh “Hay nhỉ, thậm chí ngay cả bác gái cangteen cũng quyến rũ được, bác sĩ Trần anh quả là cầm thú!”Trần Thước lập tức dùng tay ôm lấy hai vai mình, “Không, y tá Dư, trái tim anh đã có em! Anh quyết vì em thề sống chết bảo vệ trinh tiết của mình! Không tin…”Anh ngừng lại.“Không tin cái gì?” Dư Điền Điền quả nhiên đã mắc câu.“Không tin, đêm nay em tự mình nghiệm thân anh, sớm ngày lấy nó đi! Miễn để ngày nào bác gái cangteen cũng mơ về nó!” Bác sĩ Trần chăm chú nghiêm túc trả lời Điền Điền cười suýt nữa lật đổ cái bàn.
Dưới sự chú ý của cả hội trường, Dư Điền Điền ôm tâm trạng đau thương coi như sắp bị hành hình mà lên nhiên cô biết đây là Trần Thước đang đáp lễ lại cho cô, chuyện làm mẫu sắp tới tuyệt đối sẽ không thuận lợi, nhưng bất luận như thế nào cô cũng không ngờ nó không thuận lợi đến mức cô làm cái gì cũng phạm phải lỗi Thước coi như là kẻ thông minh, vì muốn làm khó cô nên cũng không thể hỏi Dư Điền Điền làm việc ở bệnh viện nào , bằng không đây coi như là đập biển hiệu của bệnh viện mình còn gì, cho nên anh chỉ làm bộ làm tịch hỏi “Vị y tá này tên là gì đây?”Dư Điền Điền đã nhìn thấu ý đồ của anh, chẳng qua anh ta chỉ muốn làm cô mất mặt, cho nên cô nghiêm túc nói với anh “Cũng chỉ là cái tên thôi, không đáng bận tâm? Bác sĩ Trần, chúng ta trực tiếp vào chủ đề đi, đừng làm lãng phí thời gian quý giá của mọi người!”Dưới sân khấu vang lên một trận cười Thước muốn Dư Điền Điền thực hiện kỹ thuật tiêm cơ bản, trên bàn đã đặt sẵn mô hình người bằng nhựa cùng các loại dụng cụ cần Điền Điền cũng không khách khí, cầm lấy ống tiêm liền hỏi “Đầu tiên phải tiêm vào đâu?”Trần Thước như cười như không nhìn cô, xoay người nhìn xuống sân khấu nói với mọi người“Sau đây tôi muốn chỉ ra sai lầm đầu tiên trong thao tác của vị y tá này đó là Sơ sẩy không cẩn thận’, trước khi tiến hành tiêm thuốc cô ấy không nghiêm túc chấp hành theo các bước chuẩn bị đã được học. Cụ thể khi chuẩn bị tiêm lại không kiểm tra dụng cụ đã được tiêu độc hay chưa, chất lượng của thuốc đã qua kiểm tra hay chưa, sai lầm cơ bản nhất dễ nhận thấy là ở chỗ, cô ấy không mặc đồng phục y tá, càng không rửa tay trước khi đeo găng tay khử trùng.”Dư Điền Điền kinh ngạc nhìn anh, “Tôi chỉ nghĩ anh yêu cầu tôi thực hiện kỹ thuật tiêm thuốc, chứ đâu phải thực sự đang tiêm, tiêu độc cái gì, kiểm tra loại thuốc nào? Hơn nữa ở đây lấy đâu ra đồng phục y tá cùng găng tay khử trùng?”Trần Thước nghiêng đầu quay lại nhìn cô, mỉm cười nói “Cứ coi như là thực hành, không có điều kiện để cô tiến hành kiểm tra các loại thuốc, cô cũng nên trình bày với mọi người mình đã bỏ qua những giai đoạn nào, tôi cho rằng đây là quy tắc về thao tác cơ bản mà một người y tá phải có.”Dư Điền Điền nhịn nhịn quá trình tìm lỗi sai Trần Thước vẫn chưa kết thúc, khi cô cầm kim tiêm chuẩn bị tiêm thuốc thì anh lại quay xuống sân khấu nói với mọi người“Sau đây tôi muốn chỉ ra sai lầm thứ hai trong thao tác của cô, khi bạn chọn ống xilanh cùng kim tiêm thích hợp thì phải căn cứ vào thể trạng của bệnh nhân là béo hay gầy cùng tính chất của nước thuốc mới có thể chọn được, nhưng vị y tá này cũng không quan sát mô hình người của chúng ta, cũng không kiểm tra tính chất loại thuốc cần tiêm vào là loại nào, đã vội vàng lựa chọn kim tiêm.”Anh chỉ vào chiếc kim tiêm Dư Điền Điền đang cầm trong tay, sau đó nói “Lần này loại thuốc mà chúng ta phải dùng là Ribavirin[1] , mà mô hình người này thuộc loại cân nặng hạng trung, rất hiển nhiên, chiếc kim tiêm lớn như thế này, không thích hợp tiến hành tiêm vào mạch máu.”[1] Ribavirin một loại thuốc kháng virut viêm gan, sởi , thủy đậuDưới sân khấu đã không còn ai cười Thước vừa nói đến kiến thức y học,tất cả mọi người đều tự động vào trạng thái cẩn thận lắng nghe với thái độ rất nghiêm túc, chỉ sợ ngoại trừ Dư Điền Điền, không ai biết trong lòng anh kỳ thật đang nghĩ phải chỉnh cô thế quá trình tiếp theo sau đó, gần như bước nào Dư Điền Điền thực hiện đều bị anh bắt được lỗi trí lựa chọn để tiêm vào lại không tránh chỗ người ta đang có vết xước, hay để một chút thuốc nước bốc hơi ra không khí cũng coi như là lãng phí thuốc của bệnh viện, tình tự kiểm tra máu lại bị thiếu bước…Dư Điền Điền không thể nhịn nổi anh nữa, cô đè thấp giọng nói chất vấn Trần Thước “Anh nói đã đủ chưa? Còn muốn chỉnh tôi tới lúc nào? Kiểm tra máu kiểm tra máu đấy, đây không phải chỉ là một mô hình người bằng nhựa thôi sao? Máu cũng không có bắt tôi kiểm tra cái rắm ấy!”Trần Thước liếc nhìn cô một cái, lại quay sang nói với mọi người dưới sân khấu“Mọi người đều biết, tại các trường đại học y ở nước ta thì sinh viên khoa y có rất ít cơ hội tiến hành thực nghiệm huấn luyện, chỉ có thể tập luyện với mô hình người là chính. Nếu như ai có thói quen xem thường những bước cơ bản, lại cho đây chỉ là mô hình bằng nhựa nên bỏ qua những bước cần phải làm, chỉ sợ khi vào thực tập ở bệnh viện,sẽ không mấy ai có thể thuận lợi thông qua bài kiểm tra cuối cùng. Điểm này, tôi hi vọng mọi người đều nhớ, cho dù không phải đối mặt với bệnh nhân thật sự, cũng phải luôn luôn ghi nhớ đã làm nghề y thì phải cẩn thận, đừng nên ôm tâm lý may mắn mà tìm kiếm cơ hội lười biếng bỏ qua những bước cơ bản, đó không phải làm bác sĩ để cứu người, mà chính là làm bác sĩ để hại người.”Anh cũng không trực tiếp phê bình Dư Điền Điền, nhưng từng câu từng từ đều như một cái tát đánh thẳng vào mặt người đều nhìn cô đứng trên đài, mà cô đang cầm ống tiêm không thể động đậy, cuối cùng chỉ có thể cố nén cảm giác nhục nhã mà đưa mũi tiêm đẩy vào trong cơ thể của mô tự hỏi đến bước này chắc hẳn không có gì để sai nữa, nhưng Trần Thước chính là người có bản lĩnh như vậy đấy, chẳng sợ cô không làm gì sai, anh cũng có thể tìm ra đúng lỗi sai trí mạng nhất.“Kỹ thuật tiêm vào cũng không có vấn đề gì, động tác gọn gàng nhanh chóng.” Câu nói đầu tiên của anh còn để Dư Điền Điền thở nhẹ một chút, nhưng đến câu tiếp theo lại làm nét mặt cô biến đổi, “Nhưng chỉ cần sai một bước nhỏ, cả quá trình sẽ thất bại.”Trần Thước cầm lấy túi thuốc nước, giơ lên cho mọi người nhìn, “Tôi cố ý chọn một ống thuốc Ribavirin đã hết hạn sử dụng, nhưng vì vị y tá này không chú ý nên đã không kiểm tra hạn sử dụng, vì vậy nếu bây giờ mô hình này chính là người thật, chỉ sợ họ nhất định đã bỏ mạng dưới mũi tiêm ma quỷ này rồi.”Dư Điền Điền mặt từ hồng chuyển sang trắng bản không phải cô đang lên đài làm mẫu cho mọi người, mà là vì cô biết rõ xuống đài sẽ không tử tế nhưng lại bất đắc dĩ phải đi lên chịu mất mặt!Trần Thước xoay đầu lại nhìn cô khẽ cười “Cám ơn vị y tá này phối hợp, cô làm cũng rất tốt, những điều sai cơ bản tôi muốn nhắc nhở mọi người thì cô đều làm được, những điều tôi muốn nói đã hết. Mời cô về chỗ ngồi.”Lại là một trận cười vang lên, vậy mà mọi người dưới sân khấu còn hoan hô và vỗ tay vô cùng sôi biết là họ đang chúc mừng cô trở thành kẻ hề được nhiều người chú ý, hay là chúc mừng Trần Thước phối hợp rất tốt với vai hề này mà giành được chiến thắng phút này, Dư Điền Điền thật sự rất muốn đạp một cái thật mạnh vào khuôn mặt của kẻ đang được mọi người cổ vũ kia, nhưng cô biết mình không làm duy nhất cô có thể làm là liên tục hít thở thật sâu,cố gắng không để mình xấu hổ đến mức đôi mắt đỏ lên, cuối cùng nặng nề liếc mắt xuyên thủng Trần Thước một cái, không nói tiếng nào rồi xuống cái vỗ tay kia liền giống như những tràng pháo tay châm chọc đang tát lên mặt cô, mà cô cũng không quay về chỗ ngồi của mình, trực tiếp đi thẳng về phía cửa lớn của hội trường..Một giây cô cũng không muốn ở lại đây bao nhiêu cảm giác xấu hổ, thì có bấy nhiêu cảm giác căm hận kẻ đang đứng trên đài Điền Điền một mình ngồi xe bus trở về nhà,vừa đẩy cửa bước vào thì Lục Tuệ Mẫn đang chơi game,cô nàng cũng không quay đầu lại mà nói “Cậu về rồi à! Hôm nay sao lại về sớm như vậy?”Không nghe thấy cô trả lời, cô nàng nghiêng đầu qua nhìn, thì phát hiện Dư Điền Điền đang vùi đầu trên ghế salon im lặng không lên tiếng, cô hung hăng tự tát mình hai Tuệ Mẫn bị dọa giật mình, vội vàng lấy tai nghe xuống chạy qua, “Làm sao vậy làm sao vậy? Cậu muốn khóc sao?”Dư Điền Điền đôi mắt đỏ hồng ngẩng đầu lên nhìn cô, thút tha thút thít nói “Hôm nay Trần Thước mời mình lên đài thực hiện kỹ thuật tiêm thuốc, kết quả là tớ bị anh ta trách mắng làm chỗ nào cũng không tốt, chỗ nào cũng có lỗi sai. Duy nhất lúc tiêm vào không sai cũng trở thành sai bởi vì anh ta cố ý chọn ống thuốc quá thời hạn mà nói tớ mắc lỗi sai trí mạng…”Đầu tiên là cảm giác tức giận, đến cuối cùng là cảm thấy nhục nhã, mà trải qua hai tiếng đi bus về nhà, trong cô chỉ còn lại cảm giác thất bại cùng một vùng mơ màng.“Tớ không nghĩ mình đã đắc tội gì với anh ta hay anh ta khó chịu tớ ở điểm nào, anh ta cứ nhất định muốn làm nhục tớ như vậy. Nhưng tớ càng nghĩ lại càng không hiểu hai năm làm y tá, vì sao tay nghề lại kém cỏi đến mức tạo lý do cho anh ta hung hăng nhục nhã tớ.”Lục Tuệ Mẫn sửng sốt nửa ngày, mới chần chừ nói “Kỳ thật bác sĩ Trần này, làm việc hay nói chuyện với anh ta đều giống nhau, anh ta luôn nói những lời sắc bén, có đôi khi vì quá thẳng tính mà không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Thật ra cậu cũng không kém cỏi như vậy, chỉ là kiến thức của cậu chưa vững, cho nên anh ấy mới tập trung chỉ ra những lỗi sai cho cậu, lúc ấy cậu liền cảm thấy vấn đề của bản thân là rất nhiều.”Dư Điền Điền không lên tiếng, buổi tối hôm nay cô vẫn đem mình nhốt trong phòng không ra, Lục Tuệ Mẫn lo lắng đứng ngoài cửa phòng cô nghe lén nửa ngày, kết quả nghe thấy âm thanh chém giết nhau kịch liệt trong thở dài một hơi, may mà Dư Điền Điền còn biết cách giải tỏa tâm Dư Điền Điền chơi game là giết người cả một đêm, cô coi toàn bộ đống quái thú lớn nhỏ kia chính là kẻ đã nhục nhã cô ở trên đài, cuối cùng tâm trạng cũng trở nên bình tĩnh hơn nghĩ, là vì kiến thức của cô chưa đủ tốt, nếu như quả thật đã làm đến mức thập toàn thập mỹ, cô sẽ không sợ người khác tìm xương trong trứng là lỗi của cô, cô sai vì không yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, cho tới nay việc gì cũng qua loa được chăng hay nhiên, Trần Thước cũng có chỗ sai! Anh ta sai vì có cái miệng quá tiện quá độc địa, bằng không cũng sẽ không tố cáo cô với Mã chủ nhiệm, hơn nữa còn làm Thiệu Binh khó xử ở sao anh cũng không phải người tốt!Dư Điền Điền hung tợn tiếp tục xông pha chiến đấu, nhưng bởi vì cô không thường chơi game, nên cơ bản người bị giết … đều là cô =_=.Dù sao điều này cũng không quan trọng mà ha ha trọng là quá trình giải tỏa tâm trạng, cô tự an ủi bản thân.***Sau đó một tuần, Dư Điền Điền thay đổi toàn diện bản thân, trở thành một y tá thực cẩn thận, mỗi ngày trừ bỏ làm việc ăn cơm, về nhà cô đều cố gắng ôn tập kiến thức lý luận hai năm đã quên của ngày trong lúc làm việc, cô đều đem mỗi nhiệm vụ trở thành bài dự thi, thái độ vô cùng nghiêm túc, cẩn thận tỉ khi liên tục nhận được lời cảm ơn của người nhà bệnh nhân, Mã chủ nhiệm liền biểu dương Dư Điền Điền trước mặt mọi người, hơn nữa nước miếng tung bay nói“Đây chính là giác ngộ a! Nhớ hôm đó trong lúc vô ý tôi nhìn thấy cảnh y tá Dư cầm kim tiêm, hoặc là tìm không ra mạch máu loạn của bệnh nhân thì đâm loạn một hồi, hoặc là tay cực kỳ run rẩy, cắm vào xong lại rút ra, cắm vào xong lại rút ra… Các cô nhìn xem người ta, chẳng phải chỉ mới tham gia đại hội hai tuần thôi sao? Chỉ cần chăm chỉ chịu khó đến bây giờ đã đạt được biểu hiện rất tốt, trong tuần vừa rồi đã có mấy người nhà bệnh nhân đến cảm ơn tôi, họ nói là cảm ơn bệnh viện chúng ta đã bồi dưỡng được một y tá có kỹ thuật lại vô cùng kiên nhẫn như vậy.”Ông lại hận rèn sắt không thành thép chỉ chỉ vào mấy vị bác sĩ y tá năm trước có tham gia đại hội, “Các cô cậu học tập người ta đi, cũng cùng tham gia đại hội, tại sao người ta biết chuyện mà cố gắng,còn mấy người mỗi lần đến ngày tổ chức đại hội chỉ biết trốn tránh tôi, không phải sợ tôi bắt đi tham gia đại hội cho đủ số lượng đấy sao?”Dư Điền Điền uể oải mà lặng yên suy nghĩ bởi vì bọn họ không gặp phải một kẻ làm cho bọn họ mất hết mặt mũi, không thể không quyết tâm cố gắng như bác sĩ Trần mà thôi…Nhưng một giây sau, cô bỗng nhiên ngây ngẩn cả Chủ nhiệm nói trước khi cô tham gia đại hội, ông có tận mắt chứng kiến tay nghề tồi tệ của cô một lần, cho nên đây mới là nguyên nhân ông ta gọi cô tới phòng làm việc mà phê bình sao?… Không phải, không phải bởi vì Trần Thước đã tố cáo cô sao?Lần này Dư Điền Điền không dám chắc chắn nữa.
truyen chuyen do em quyet dinh