Bởi vì "Hàng ngày nuông chiều ánh trăng sáng" là bộ truyện đậm chất sủng ngọt nên quá trình đến với nhau của nam nữ chính có chút dễ dàng, nhanh gọn. Trong truyện cũng không có tiểu tam nam phụ gì cả, nhưng bởi vì gia thế lẫn nhan sắc của nam nữ chính quá xuất sắc
Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, "Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau." Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Xem thêm »
Chương 20. 5 tháng. Chương trước Chương tiếp. Chiếc Bentley phía trước bỗng nhiên bị vây trong ngọn lửa cao ngập trời. Cô thoáng nghe thấy thư ký thấp giọng thốt ra một câu chửi thề, sau đó, những tiếng nổ liên tiếp vang vọng tận chân trời, Úc Sanh trong chốc lát không
Bạn đang đọc truyện Nuông Chiều Riêng Em Chương 5: Thẳng thắn (H) trên Dtruyen.com. doc truyen online. Thể loại. , đôi bồng đào thường được anh xoa nắn đến đỏ lên sưng đau, mặt ngoài nhìn anh cấm dục lạnh nhạt như vậy, thực tế khi làm tình thường mạnh mẽ khó kiềm
Anh nhớ em nhiều anh nhớ em nhiều sao cho lòng vơi bớt 01/04/2022 Các ca sĩ thể hiện: Trịnh Thăng Bình,Hoàng Kim,Thy Dung,Ưng Đại Vệ,Châu Khánh Minh,Mắt Ngọc,Trịnh Thanh Bình,Trai Hà Tây,Trịnh Thăng bình,Trịnh thái bình ft Jan Bạn vẫn xem: Anh ghi nhớ em những anh lưu giữ em nhiều làm thế nào cho lòng vơi bớt Lời bài hát tín đồ ấy- Trịnh Thăng Bình
YaGg. “Thời Hạ, chúng ta đi chung đi.” Mạc Mạt thân thiết chạy tới kéo cánh tay Thời Hạ. “Hôm nay tôi không đạp xe, ba tôi tới đón.” Thời Hạ thu dọn trên bàn sách vở. “À, vậy cậu đi lấy xe với tớ đi.” Mạc Mạt kéo tay Thời Hạ đi ra ngoài, “Mau về nhà đi, sắp chết đói rồi.” Thời Hạ vác cái cặp ở trên người, sau đó đi theo Mạc Mạt đi ra khỏi phòng học. Dọc đường đi Mạc Mạt ríu rít nói không ngừng, chốc chốc thì mắng mỏ đề thi hôm nay quá khó, chốc chốc thì mắng mỏ chỗ ngồi mới của cô ấy và cô không có tiếng nói chung. Thời Hạ chỉ lắng nghe, ngẫu nhiên sẽ gật đầu, cũng không biết nên tiếp lời như thế nào. Ngày thường Thời Hạ cũng không thích nói chuyện, Mạc Mạt tập mãi cũng thành thói quen nên không cảm thấy lạ. Hai người đến nhà xe thì đẩy xe đi ra ngoài, “Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành ngồi bên cạnh cậu, cậu còn ổn chứ?” Thời Hạ cười cười, “Còn ổn, dáng vẻ Thẩm Nhất Thành không tệ, nhìn còn cảnh đẹp ý vui.” “A?” Mạc Mạt nhìn thoáng qua chỗ đỏ lên trên trán Thời Hạ, cảm thấy có lẽ đầu Thời Hạ thật sự bị đập hỏng rồi. Thẩm Nhất Thành học giỏi, quan trọng hơn là còn đẹp trai, cho dù đứng ở chỗ nào đi nữa thì đều là người lóa mắt nhất trong đám người. Nhưng tên Thẩm Nhất Thành được rất nhiều cô gái coi như nam thần này, sau khi tới chỗ Thời Hạ thì biến thành, “Mạc Mạt, phiền cậu sau này đừng nhắc Thẩm Nhất Thành trước mặt tớ nữa.” Tính cách của Thời Hạ rất ôn hòa, thời gian Mạc Mạt làm bạn với cô lâu như vậy, đó cũng là lần đầu tiên Thời Hạ lạnh mặt nói chuyện với cô ấy. Hai người đi tới cổng trường thì tách ra, Thời Hạ nhìn xung quanh cũng không nhìn thấy xe của Thời Gia Hoan. Thời Hạ đứng chờ ở cổng trường, thuận tiện ngắm nhìn trường học này. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Thời Hạ rời khỏi Cẩm Thành để đến một trường đại học Tam Bổn, sau khi Thời Hạ học năm 2 đại học thì Thời Gia Hoan cũng rời khỏi Cẩm Thành đến thành phố nơi Thời Hạ đi học để kinh doanh. Từ đó về sau Thời Hạ chưa về thăm thành phố cũ bao giờ, cũng chưa từng bước vào cổng trường cũ thêm một lần nào nữa. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Cô không biết sau này Nhất Trung sẽ biến thành dáng vẻ gì, hiện tại Nhất Trung hoàn toàn giống với Nhất Trung trong ký ức cô. Khuôn viên trường chia thành khu vực phía Đông và khu vực phía Tây, khu vực phía Đông khá lớn, nơi đó có hai khu dạy học mới xây năm ngoái là nơi học của học sinh lớp 10 và lớp 11, khu vực phía Tây có hai khu dạy học cũ cao ba tầng, được xưng là tòa nhà Bắc Đại và tòa nhà Thanh Hoa, năm cuối cùng của học sinh đang khổ luyện ôn thi đại học sẽ trải qua ở nơi này. Thời Hạ không hề luyến tiếc gì cuộc sống cấp 3 của mình. “Thời Hạ? Sao cậu còn chưa về nhà?” Lý Hoàn xách theo một phần cơm đi vào trường học. Học sinh ở lại trường học không thích ăn tối với mấy món khó ăn trong căn tin, trước khi bắt đầu tự học buổi tối sẽ là thời gian ăn cơm chiều, học sinh của cả trường sẽ không được phép đi ra khỏi cổng trường, cho nên có rất nhiều học sinh ở lại sẽ nhân lúc buổi trưa đi ra kiếm vài món ăn ngon. Thời Hạ cũng muốn biết sao bản thân lúc này còn chưa về nhà? Thời Gia Hoan đi đâu rồi? Thời Hạ đợi hơn mười phút cũng không chờ được Thời Gia Hoan, chỉ chờ được cuộc gọi của của Thời Gia Hoan. Trên màn hình của chiếc điện thoại Nokia màu đen hiển thị một chữ ba’. “Hạ Hạ, giữa trưa ba có tiệc xã giao, không thể đi đón con, tự con bắt xe về nhà.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói hơi say của Thời Gia Hoan. Thời Hạ cúp điện thoại nhìn mặt trời giữa trưa chiếu ngay đỉnh đầu cô, suy nghĩ xem làm sao để bắt xe từ chỗ này đến chỗ cô thuê phòng, thế nào đi nữa cũng phải tốn ít nhất 200 tệ. Sao cô có thể để tốn nhiều tiền như vậy để bắt xe chứ. Thời Hạ xách cái cặp đi được 10 phút thì đột nhiên bừng tỉnh, bây giờ cô vẫn còn là Thời Hạ năm 18 tuổi, chứ không phải thời Hạ nghèo đến mức ngay cả mấy chục tệ để bắt xe cũng không có mà phải đi bộ 4 tiếng đồng hồ giữa khuya mới về đến nhà, bây giờ cô không cần về cái nhà trọ kia nữa.. Bây giờ cô có tiền rồi. Thời Hạ đứng ở ven đường vươn tay ra bắt một chiếc xe taxi. Từ trường học về đến nhà chỉ tốn có 10 phút, chỉ tốn 5 tệ cho giá khởi điểm của xe taxi. Xe taxi dừng dưới cửa tiểu khu, cửa hàng ngay cạnh cửa tiểu khu chính là cửa hàng tiện lợi của mẹ Thẩm Nhất Thành. Cửa hàng đó là thuê, chủ nhà là Thời Gia Hoan. Ngay lúc mọi người còn kinh doanh quy mô nhỏ như bán quà vặt, loại cửa hàng tiện lợi quy mô nhỏ dưới cửa tiểu khu này quả thật là đi trước thời đại, bởi vì trong cửa hàng tiện lợi có bán nhiều mặt hàng và rau củ tươi mới. Thật ra thì mẹ của Thẩm Nhất Thành rất có đầu óc kinh doanh. Ít nhất dưới góc nhìn của Thời Hạ, bà ấy mạnh hơn Thời Gia Hoan. Thời Hạ luôn thắc mắc vì sao người thành thật thích đào tim đào phổi cho người khác như Thời Gia Hoan lại muốn hô mưa gọi gió trong việc kinh doanh, cho đến sau này thấy Thời Gia Hoan bị ép đến mức phải nhảy lầu, Thời Hạ mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Ông trời đây là muốn nói cho cô biết, nhìn thấy chưa, con à, người thành thật lương thiện bất kể có thành công đến đâu đi chăng nữa, kết cục cuối cùng vẫn là thê thảm mà thôi. Thời Hạ bước xuống xe thì thuận tiện nhìn qua đó, bên trong cửa hàng có một căn phòng, lúc này cửa phòng đang mở, từ Thời Hạ góc độ nhìn qua đó, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Nhất Thành đang ăn cơm. Ba mặn một canh, mẹ của Thẩm Nhất Thành đang ân cần gấp thức ăn cho cậu ta. Thời Hạ bĩu môi, cúi đầu đi vào tiểu khu. Đã bao nhiêu năm rồi chưa được ăn cơm nhà? Rất nhiều năm rồi. Sau khi mẹ cô qua đời thì hình như không còn cơ hội này nữa. Cô đi về nhà, vừa mỏ cửa thì thấy trong nhà lạnh lẽo. Sau khi Thời Hạ về đến nhà, bước vào ngôi nhà trống rỗng vắng vẻ, không hề có một tí gì gọi là khói lửa của phòng bếp. Lúc ấy Thời Gia Hoan rất bận, cực kỳ bận, thời gian ở nhà rất ít, cũng có khi Thời Hạ mấy ngày không nhìn thấy ông ấy. Thời Hạ lục lọi nửa ngày mới tìm được một hộp mì gói trong tủ phòng bếp. Lúc lấy nước nóng từ máy nước uống, Thời Hạ đột nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng. Buổi chiều làm sao thi môn Tự Nhiên đây? * Môn Tự Nhiên bên TQ gọi là môn Lý Tổng là tổng hợp giữa ba môn Hoá học, Vật lý, Sinh học. Hoá học Vật lý Sinh học. Thời Hạ nhớ rất rõ thành tích thi đại học năm đó, môn Tự Nhiên tối đa 240 điểm, cô thi được 120 điểm. Có thể nói là rất kém cỏi. Mà đối với Thời Hạ hiện tại mà nói, cô cực kỳ có khả năng trực tiếp ôm cái trứng ngỗng về nhà. * Thẩm Nhất Thành rảo bước ở cầu thanh, chân mày tức khắc nhíu lại, mùi mì gói nồng nặc gay mũi. Đặc biệt đối vừa người mới ăn cơm xong mà nói, hương vị này đúng là quá khó ngửi. Đi dọc theo cầu thang lên, hương vị càng nồng hơn. Ngay cửa cầu thang lầu ba, Thời Hạ ôm hộp mì gói ngồi ở chỗ kia vô tư ăn ngon lành. Thẩm Nhất Thành dừng bước chân, vẻ mặt vô cảm nhìn nhìn người đang ăn mì gói. Lúc Thời Hạ dọn đến tiểu khu này cũng là lúc chỗ này vừa hoàn tất xây dựng, đây là tiểu khu lớn nhất toàn thành phố, ba của Thời Hạ cảm thấy tiểu khu này có triển đầu tư, cho nên đã nhanh chóng mua hai căn hộ 301 và 302. Mà hiện tại 302 đã thành nhà của Thẩm Nhất Thành. Nếu Thẩm Nhất Thành muốn về nhà thì cần phải đi qua Thời Hạ, mà Thời Hạ đang vui vẻ ngồi ở chính giữa cầu thang, hai bên đều có chỗ trống, nhưng cậu chẳng thể đi từ bên nào cả. Thời Hạ ngồi ở chỗ này để chờ Thẩm Nhất Thành trở về. Sau khi nuốt mì trong miệng xuống, Thời Hạ ngẩng đầu giao tầm mắt với Thẩm Nhất Thành, đôi mắt Thẩm Nhất Thành hẹp dài, khóe mắt hơi nhếch lên, thoạt nhìn cực kỳ lạnh lùng. Lúc này trong ánh mắt cậu tràn ngập sự ghét bỏ không chút nào che dấu với mì gói. Mấy ngày nay Thời Hạ đã vô số lần tưởng tượng đến cảnh tượng mở miệng nói chuyện với Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ đã chết một lần rồi sống lại sẽ phải mở miệng nói câu đầu tiên như thế nào với Thẩm Nhất Thành mười tám tuổi đây? Thực ra những năm đó giữa cô và Thẩm Nhất Thành cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn, bởi vì có cái gì đó gọi là ái muội’ giữa Thời Gia Hoan và mẹ của Thẩm Nhất Thành nên Thời Hạ mới quậy phá, nhưng trước nay Thời Hạ chỉ biết quậy phá với Thời Gia Hoan, còn đối diện với Thẩm Nhất Thành và mẹ của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ luôn luôn xa cách vờ như không thấy. Lần xung đột lớn nhất chẳng qua là lần này cô đổ tội cho Thẩm Nhất Thành đẩy cô, sau khi trải qua sự việc lần này, quan hệ giữa cô và Thẩm Nhất Thành tụt xuống âm độ, từ vờ như không thấy biến thành né không gặp. Sau đó nữa, mẹ của Thẩm Nhất Thành mắc bệnh ung thư, mùa hè năm ấy sau khi thi xong đại học thì rời đi. Hành lang bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng, Thẩm Nhất Thành ngồi xổm bên ngoài cửa nhà xác ôm đầu khóc rống lên. Sau khi mẹ cô mất, đây là lần thứ hai Thời Hạ nhìn thấy cái chết trong khoảng cách gần như vậy, một người thường xuyên gặp mặt chỉ thoáng một cái đã biến mất, cả đời này không gặp lại được nữa. Ngày hôm đó thời tiết cực kỳ oi bức còn có tiếng ve kêu không dứt. Thẩm Nhất Thành đè cô trên tường bên ngoài nhà xác hôn ngấu nghiến. Thật lâu về sau, khi Thời Hạ nhớ lại thì cảm thấy đó không phải là hôn môi, mà như là một loại phát tiết đau khổ từ nội tâm của dã thú, như đang tìm kiếm một người có thể gánh vác san sẻ cùng cậu. Có lẽ ngay trong khoảnh khắc đó, Thời Hạ cảm thấy tất cả đều không còn quan trọng nữa, cô và Thẩm Nhất Thành, đồng bệnh tương liên. Thời Hạ nâng tay lên muốn ôm cậu. Thẩm Nhất Thành nói, “Tạm biệt, Thời Hạ.” Cô và cậu, như hai con đường giao nhau, vào buổi trưa nóng bức kia, vừa chạm vào đã tách ra, sau đó kéo dài thành hai hướng khác nhau. Thời Hạ ôm hộp mì suy nghĩ nên mở miệng như thế nào để bắt chuyện’ với Thẩm Nhất Thành. Bên ngoài tòa nhà, không biết là ai đang cản trở làn đường xe hơi, tiếng còi inh ỏi chói tai liên tục truyền đến. Thời Hạ đột nhiên sững lại, cô và Thẩm Nhất Thành cùng lúc lên bàn phẫu thuật, cô quay về năm 18 tuổi, vậy Thẩm Nhất Thành thì sao? Có phải bây giờ Thẩm Nhất Thành cũng giống cô hay không, là trọng sinh trở lại?Thời Hạ đột nhiên nhìn sang Thẩm Nhất Thành. Nét mặt của Thẩm Nhất Thành không mấy kiên nhẫn, cậu đang định mở miệng bảo người đang ngồi ở hành lang ăn mì gói này tránh ra. Thời Hạ đột nhiên mở miệng, “Thẩm Nhất Thành, thận của cậu có khỏe không?” Người đang đứng ở cầu thang dựa vào tường, dáng vẻ cao gầy đứng thẳng người là có thể đụng trúng đỉnh đầu, hiếm khi ngẩn ra một lúc, người phụ nữ này có lẽ té hỏng đầu óc rồi, chắc chắn có bệnh. Thẩm Nhất Thành híp mắt, đột nhiên lùi về sau một bước rồi dựa vào tường, một bên chân dài gập lại, cậu nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt, “Cậu muốn thử một chút không?” Thời Hạ, “....” Sau khi xác nhận ánh mắt, người này tuyệt đối không phải là tên xem Thẩm Nhất Thành tang thương kia sau khi ngắm xong núi lửa sau thì quay về tặng thận cho cô. “Thôi, tự cậu để dành xài đi.”
Thời Hạ mắc bệnh nằm trên giường bệnh chờ chết Có người ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở vềCắt một quả thận tặng côSau đó Thời Hạ trọng sinh quay về lúc còn học cấp 3Khi gặp được người kiaCô đã từng cho rằng học bá toàn năng, người được xưng là học sinh mẫu mực tốt nhất của toàn trường… Đến trễ về sớm, trèo tường đánh nhau đều toàn năng như nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm…Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, “Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau.”Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũnEm đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu!Cả hai yêu thầm X cả hai trọng post 15h thứ 2, 3, 4 hàng tuần trên LustAveland ^^
Thời Hạ ở lại bệnh viện ba ngày. Nhưng ba ngày này dường như đã một thế kỷ trôi qua. Thời Hạ nằm trên giường bệnh ngây ngốc nhìn trần nhà, theo bản năng sờ bao thuốc lá dưới gối, chỗ đó không có gì cả. Cửa phòng bệnh bị người ta đẩy ra, một người đàn ông đeo kính mặc tây trang giày da đi vào, “Hạ Hạ, con thích ăn tiểu long bao * nhất, có muốn ngồi dậy ăn một chút không?” Mang theo chút mùi vị lấy lòng. * Tiểu long bao hay Xiao Long Bao là một món điểm tâm khá nổi tiếng của Đài Loan. Thời Hạ im lặng nửa ngày mới chậm rãi chuyển tròng mắt nhìn qua đó, đã ba ngày rồi, rốt cuộc Thời Hạ cũng tiếp nhận sự thật này, người cha già kia của cô bởi vì phá sản mà sợ đến mức nhảy lầu lại sống đến giờ phút này. Không, không thể nói như vậy được, nói một cách chính xác hơn là, Thời Hạ cô đã quay về năm cô mười tám tuổi. Một Thời Hạ năm đó còn đơn thuần non nớt, năm đó ba cô còn cực kỳ giàu có, không hề nhảy lầu vì phá sản, năm đó, Thẩm Nhất Thành còn ở Cẩm Thành, còn chưa rời đi. Thời Hạ ngồi dậy, Thời Gia Hoan vội vàng lại đỡ cô, Thời Hạ tức giận, “Chỉ bị đập đầu xước chút da, còn chưa chết.” Gia Hoan, Gia Hoan, cái tên do ông nội đặt cho ba cô hy vọng cả nhà đều được sung sướng, mà sau đó bọn họ nhà tan cửa nát, sa sút đói khổ, thật sự mỉa mai. Thời Gia Hoan sửng sốt một lúc, ông sờ sờ trán Thời Hạ, ngày thường Thời Hạ không thích nói chuyện, mặc dù nổi giận cũng chỉ đơn thuần tức giận mà thôi, loại lời nói có chút khiêu khích thậm chí mang theo ý vị thô tục này thì con gái ngoan bảo bối của ông chưa bao giờ biết nói. Tình cảm của Thời Hạ dành này người cha già này rất phức tạp, vào lúc ông nhảy lầu chết, Thời Hạ vừa lúc đứng dưới lầu, cô tận mắt nhìn thấy ông nhảy từ trên lầu xuống, té vỡ đầu chảy máu. Thời Hạ ngồi sụp xuống bên người ông khóc lóc thảm thiết, đó là ba cô, là người nuông chiều cô từ nhỏ đến lớn, nháy mắt đã mất rồi. Chính là lúc chủ nợ tìm tới tận cửa, Thời Hạ bị ép đến đường cùng thì bắt đầu oán hận người đàn ông bị phụ nữ lừa đến mức phá sản để rồi cuối cùng phải nhắm mắt nhảy lầu này. Hai năm đó Thời Hạ thê thảm nhất, ngay cả nằm mơ cũng mắng chửi ông. Cũng chính hai năm đó, Thời Hạ lại bắt đầu nhớ ông, đó dù sao cũng là ba cô! Nếu ông còn sống thì cô không phải lẻ loi một mình, mặc dù mưa to gió lớn đến đâu đi chăng nữa, tóm lại là có gia đình là được, nhưng ba đã mất rồi, cô phải đi chỗ nào tìm gia đình này chứ? Thời Gia Hoan nâng cái bàn nhỏ trên giường bệnh lên, ông đặt tiểu long bao và cháo lên bàn, sau đó đi toilet giặt một cái khăn lông rồi quay lại đưa cho Thời Hạ chùi tay. Trong phòng bệnh đơn người có kèm theo một phòng vệ sinh độc lập, vào cái năm lẻ mấy này thì đây đã được gọi là nơi trang trí hoành tráng nhất ở huyện nhỏ Cẩm Thành rồi. Nghèo túng ngần ấy năm làm Thời Hạ không có cách nào thích ứng được trong khoảng thời gian ngắn, cô cũng sắp quên mất thì ra trước kia bản thân từng giàu có như vậy. Thời Hạ gắp một cái tiểu long bao cho vào miệng, ngậm lấy nước súp nồng đậm mùi thơm, vị ngon giữ mãi trong miệng, vẫn là hương vị trong trí nhớ. Thời Gia Hoan rót một ly nước ấm đặt lên bàn, thật cẩn thận hỏi cô, “Đầu còn đau không?” Thời Hạ dừng đũa một chút, lắc đầu, “Không đau, có thể xuất viện rồi.” “Con muốn xuất viện sao?” Vẻ mặt Thời Gia Hoan vui vẻ, rõ ràng không nghĩ tới Thời Hạ sẽ đồng ý xuất viện. Thời Hạ nhịn không được thở dài. Haiz, không tìm đường chết sẽ không phải chết! Tiếng đập cửa cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai người, Thời Hạ ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bóng dáng của một phụ nữ chợt lóe qua, người nọ chỉ gõ gõ cửa nhưng không đi vào. Nhưng Thời Hạ vẫn nhận ra bà là ai. Thời Gia Hoan tự nhiên cũng nhìn thấy, ông hơi thấp thỏm nhìn thoáng qua Thời Hạ, Thời Hạ cúi đầu ăn gì đó, làm bộ như không phát hiện. Thời Gia Hoan ho một tiếng nhằm che dấu, “Ba đi chuẩn bị nước ấm cho con, con ăn trước đi.” Sau khi Thời Gia Hoan rời khỏi chỗ này thì thấy Lâm Vận xách theo một túi trái cây đứng ở hành lang. Người phụ nữ đã hơn 40 tuổi, nhưng khuôn mặt vẫn trắng nõn, vẫn còn ra dáng. “Thế nào, Hạ Hạ thế nào rồi? Có khỏe hơn chút nào không?” Vẻ mặt Lâm Vận sốt ruột. “Không sao cả, bà không cần khẩn trương như vậy.” “Sao không khẩn trương cho được, đều do Nhất Thành xuống tay không biết nặng nhẹ, nếu để lại một vết sẹo trên trán con bé thì không ổn chút nào.” “Bác sĩ nói chỉ xước chút da……” Thời Gia Hoan hơi xấu hổ, “Là Hạ Hạ không chịu xuất viện, thật ra thì……” Thật ra thì vết thương trên trán căn bản không đáng lo. Cửa bệnh viện không cách âm, tuy hai người đã cố đè thấp giọng nói, nhưng Thời Hạ có thể lờ mờ nghe được đầu đuôi câu chuyện. Năm đó Thời Hạ trốn phía sau cửa nghe hai người nói chuyện, sau đó lao ra hất đổ tất cả trái cây Lâm Vận mang đến. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Mẹ cô vừa mất chưa được nửa năm mà ba đã bán một căn hộ khác với giá cực thấp để đưa tiền cho một người phụ nữ vừa mới ly hôn. Mà người phụ nữ kia còn là tình đầu của người đàn ông này. Sau đó rất nhiều năm trôi qua, Thời Hạ vẫn luôn suy nghĩ, nếu loại chuyện này phát sinh trên người một người khác, người đó sẽ làm thế nào đây? * Trước khi Thời Hạ xuất viện, cô còn đặc biệt yêu cầu bác sĩ kiểm tra toàn diện cho thận của cô. Bác sĩ rất bất ngờ. Thời Gia Hoan cũng không hiểu nổi. Vì sao một cô gái nhỏ mới mười tám tuổi vừa đang trong độ tuổi xuân vừa đang yên đang lành lại muốn kiểm tra thận? Thời Hạ vẫn kiên trì, tuy Thời Gia Hoan không hiểu nhưng cũng không ngăn cản gì, tóm lại vì tốt cho thân thể, chẳng qua chỉ kiểm tra thêm một cái mà thôi. Khi Thời Hạ cầm tờ giấy kết quả kiểm tra thì có chút hoảng hốt, quả thận khỏe mạnh trong thân thể cô lúc này rốt cuộc là của cô hay là của Thẩm Nhất Thành? Sau khi cô và Thẩm Nhất Thành nằm lên bàn phẫu thuật, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô quay về năm mười tám tuổi, vậy Thẩm Nhất Thành thì sao? Còn sống chứ? Hôm nay là ngày khai giảng của năm thứ hai cấp 3, mà Thời Hạ ở bệnh viện đã bỏ lỡ ngày khai giảng đầu tiên, vì thế Thời Hạ lấy sách giáo khoa lớp 11 ra lật lật. Sau đó vẻ mặt ngơ ngác. Cô đã là một bà già sắp 30 tuổi, liệu cô còn nhớ rõ bao nhiêu kiến thức ở cấp 3? E là sớm trả lại hết cho giáo viên rồi. Huống chi Thời Hạ năm đó học cũng không giỏi giang gì. Ba ngày ở bệnh viện kia, Thời Hạ tràn đầy quyết tâm phải học tập tốt để thay đổi vận mệnh, lúc này cô nhìn sách giáo khoa cấp 3 mà như trái cà tím bị vứt vào tủ lạnh, lập tức héo úa. Lúc Thời Hạ buồn bã nhìn sách giáo khoa, Thời Gia Hoan gõ gõ cửa phòng rồi đi vào. Cô con gái này của ông luôn ngoan ngoãn vâng lời, ôn hòa nhu thuận, điều duy nhất là không thích học. Đánh đàn, ca hát, vẽ tranh, chỉ cần không phải học, cô đều cảm thấy hứng thú. Thời Gia Hoan chưa bao giờ ép Thời Hạ ra sức học tập, chỉ cần Thời Hạ thích, ông đều sẽ duy trì, dù gì thì học tập cũng không phải con đường duy nhất, chỉ cần Thời Hạ vui vẻ thì thế nào cũng được, ông đã chuẩn bị sẵn tiền để Thời Hạ tiêu xài cho phần đời sau này, ông không cần Thời Hạ mệt đến mức chết đi sống lại để bán mạng cho việc học hành. Thời Hạ nhìn ánh mắt của Thời Gia Hoan là biết ông đang suy nghĩ gì trong lòng, cô thầm mắng một câu. Nếu không phải do tư tưởng người của cha già này ảnh hưởng đến cô, cô sẽ không đến mức xem học tập như một trò đùa, mà những năm đó cũng không cần lang thang khắp nơi bị người ta đuổi theo sau mông để đòi nợ, lúc đó Thời Hạ thường xuyên ngồi hút thuốc ở ven đường nhìn vào viện nghiên cứu khoa học, nếu cô có thể nghiên cứu đạn, những người đòi nợ đó còn dám đuổi theo mông cô đòi đánh đòi giết sao? “Hạ Hạ, giáo viên chủ nhiệm của các con gọi điện thoại cho ba” Thời Gia Hoan hơi do dự. “À.” Thời Hạ thất thần, “Sao vậy?” Có phải muốn nghiên cứu bom nguyên tử phải học cực giỏi môn Hoá và môn Lý đúng không? “Không phải các con chia lớp theo điểm môn Văn và môn Lý sao, giáo viên gọi điện thoại nói ba biết điểm của con được phân vào lớp nào” Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của lớp 11, trường học sẽ công bố danh sách chia lớp dựa trên số điểm, vì Thời Hạ không đến trường nên giáo viên chủ nhiệm gọi điện thoại để bàn bạc với phụ huynh một chút. Lúc ấy Thời Hạ nhớ rõ cô bị phân tới lớp Sáu, cũng là lớp của Thẩm Nhất Thành. Ngày hôm đó, Thời Gia Hoan cũng ngồi trong phòng lắp bắp nói chuyện này với cô như bây giờ. “Ừm, vậy điểm của con phân tới lớp nào?” Thời Hạ phối hợp hỏi lại. “Lớp Sáu cũng là lớp của Nhất Thành.” Quả nhiên không có gì thay đổi. Không biết vì sao Thời Gia Hoan luôn cảm thấy lần nhập viện này của con gái mình có gì đó hơi khác, ngay cả không khí lúc nói chuyện cũng thay đổi, ông vốn còn muốn hướng dẫn từng bước, nhưng không ngờ bản thân không kiềm chế được mà lập tức nói ra hết. Thời Gia Hoan biết Thời Hạ và Thẩm Nhất Thành không ưa gì nhau, thật ra ông đã đoán được có lẽ Thời Hạ muốn chuyển lớp, vì thế dự định đi trước Thời Hạ một bước, “Toàn bộ lớp Sáu đều là mấy đứa kém cỏi nhất trường, bầu không khí học tập không tốt, chi bằng…” Bầu không khí học tập không tốt? Viện cái cớ này đúng là thật sứt sẹo, không phải ông không ép cô học sao? Khi đó Thời Hạ nghe được việc cô và Thẩm Nhất Thành học chung một lớp thì đòi Thời Gia Hoan đi tìm hiệu trưởng để chuyển cô tới lớp khác. Thời Gia Hoan là người kinh doanh sẽ không thiếu chút quan hệ này. Còn về việc vì sao Thời Gia Hoan không trực tiếp chuyển Thời Hạ đến lớp khác, mà còn cẩn thận dè dặt trưng cầu ý kiến của cô, phải mất rất nhiều năm về sau, khi Thời Hạ hồi tưởng lại lúc ấy, có lẽ Thời Gia Hoan còn ôm một chút hy vọng cô và Thẩm Nhất Thành có thể chung sống hoà bình với nhau, biết đâu thật sự được thì sao? “Lớp Sáu thì lớp Sáu thôi.” Thời Hạ đã mở miệng, Thời Gia Hoan khó tránh khỏi bất ngờ. Thời Gia Hoan có chút lo lắng, đứa con gái này của ông vẫn luôn dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng trong chuyện của Lâm Vận thì hết sức quật cường. Dù sao cũng là trẻ đang trong tuổi dậy thì, có một số việc vốn dĩ không có cách nào để giải thích, tựa như mấy hôm trước, ông chẳng qua tiện đường đến cửa hàng tiện lợi của Lâm Vận mua chút đồ, đúng lúc thấy Lâm Vận đang dọn mấy thùng giấy thì thuận tay giúp một cái, trùng hợp bị Thời Hạ nhìn thấy dáng vẻ giống như thân mật của hai người, vì thế cứ mặc kệ tất cả vọt tới đẩy Lâm Vận. Sự việc đúng là trùng hợp như vậy, cảnh tượng này lại bị Thẩm Nhất Thành nhìn thấy, trong lúc lôi kéo qua lại thì Thời Hạ bị té, đầu cô đập vào mép bàn của quầy thu ngân. Thời Hạ nói Thẩm Nhất Thành đẩy cô, mà Thẩm Nhất Thành cũng không hề giải thích gì, vốn dĩ đã không ưa gì nhau rồi, e là lần này càng ghét nhau thêm. Thời Gia Hoan lo lắng trong lòng, Thời Hạ cũng thấp thỏm trong lòng, ai bảo cô vô duyên vô cớ ba hoa chích choè đổ oan Thẩm Nhất Thành chứ? Thời Gia Hoan đi rồi, Thời Hạ có chút bực bội, cô theo bản năng mò vào túi tìm thuốc lá, trong túi quần không hề có thuốc lá, ngược lại móc ra một tuýp kẹo màu đen. Thời Hạ ngây ngốc nhìn tuýp kẹo kia thật lâu, thì ra cô trước kia thích loại kẹo này! Đúng vậy, khi đó Thời Hạ cột tóc đuôi ngựa mặc đồng phục, không đến tiệm net, không hát karaoke, không đi bar, chưa bao giờ nói lời nào thô tục, hoàn toàn là cô gái ai nấy gặp cũng khen ngoan ngoãn. Mấy năm nay Thời Hạ trang điểm đậm lên, đi qua mấy quán bar, tay trái cầm thuốc lá, tay phải cầm Whiskey, cô đã sớm không nhớ rõ dáng vẻ Thời Hạ năm mười tám tuổi. Thời Hạ tùy tiện nhét tuýp kẹo trong tay vào túi áo, cô ra khỏi phòng đến phòng khách để trộm hai điếu thuốc của Thời Gia Hoan, sau đó trở về phòng ngủ. Trong làn sương khói lượn lờ, Thời Hạ mơ màng nhả ra mấy vòng khói, cô nheo mắt suy nghĩ, rõ ràng Thời Hạ của lúc ấy là một cô gái ngoan ngoãn đến mức nói chuyện với người lạ cũng đỏ mặt, vậy vì sao chuyển sang Thẩm Nhất Thành thì đổi sang dáng vẻ khác chứ?
Thời Hạ đi được hai bước thì thấy Thời Vũ Mông đi ra tiểu khu, “Chị, sao chị đi lâu như vậy?” “Đồ ăn chưa làm xong, đứng đợi một hồi, sao em ra đây?” “Em thấy chị lâu như vậy chưa về nên ra xem thử.” Thời Vũ Mông đi tới vươn tay đón lấy túi xách trong tay Thời Hạ. Đêm qua trời đổ mưa to, trên mặt đất còn đọng lại mấy vũng nước phản chiếu chút ánh sáng. “Thẩm Nhất Thành?” Thời Vũ Mông nhìn người đi phía sau Thời Hạ cách hai bước, đặc biệt bất ngờ. Thời Vũ Mông xoay người đi song song với Thời Hạ, nhỏ giọng nói, “Chị, Thẩm Nhất Thành ở chỗ này?” “Ừm.” Thời Hạ gật gật đầu. Trong mắt Thời Vũ Mông hiện ra nét hâm mộ, Thẩm Nhất Thành mới vừa vào Nhất Trung thì học chung lớp với Thời Vũ Mông, nhưng Thẩm Nhất Thành chỉ đợi một tuần rồi rời đi, Thời Vũ Mông ngay cả một câu cũng chưa kịp nói với cậu. “Chị, hiện tại chị và Thẩm Nhất Thành chung lớp, có thể giới thiệu để chúng em quen biết được không, cậu ấy học tốt như vậy, em bình thường cũng có thể thỉnh giáo cậu ấy vài vấn đề.” Làm một người trong truyện cổ tích ở Nhất Trung, đối với cô gái nhỏ đang tuổi dậy thì mà nói thì lực hấp dẫn không cần nói. Thời Hạ đang muốn nói chuyện, trên cánh tay đột nhiên truyền đến lực kéo mạnh mẽ. Thời Hạ đột nhiên không chuẩn bị gì liên tiếp lui về sau vài bước, ngã vào khuôn ngực cưng cứng. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại “A” Thời Vũ Mông bất ngờ hô lên, nhảy về sau một chút, không thoát khỏi bọt nước bắn lên. Đây là chỗ trũng bên ngoài tiểu khu, cống thoát nước xử lý không được tốt lắm, vài ngày trước đó còn có người đang tu sửa, cũng không biết tu sửa đến đâu rồi, đêm qua trời vừa mưa, hôm nay chỗ trũng đã đến cẳng chân. Chiếc xe kia đi rất nhanh, Thời Vũ Mông lại đi gần ven đường, quả thực là đổ ập xuống, trực tiếp xối đầy người. Thời Vũ Mông nhìn quần áo ướt dầm dề của chính mình, tức đến mức dậm chân, “A, đây là?” Thời Hạ đỡ cánh tay người phía sau đứng thẳng lên, ngửa đầu nhìn qua đó, lập tức đụng phải một đôi đôi mắt trong trẻo. Đối với hảo tâm xảy ra bất thình lình của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ nhịn không được chớp mắt, không khỏi nghĩ đến khoảng thời gian trước trên mạng có lưu hành một video phim thần tượng, cô thật sự hoài nghi có phải Thẩm Nhất Thành giống như nam chính phim truyền hình muốn lấy cô làm ô dù hình người hay không. Thời Hạ cảm thấy bản thân sắp bị Thẩm Nhất Thành ép đến mức mắc chứng vọng tưởng rồi. “Cảm ơn!” Thời Hạ vẫn nói cảm tạ, mặc kệ Thẩm Nhất Thành rắp tâm ở chỗ nào đi nữa, trên người cô một giọt nước cũng chưa dính. “Khách sáo rồi.” Thẩm Nhất Thành đáp lại cô hai chữ, cúi đầu nhìn thoáng qua cô đang bắt lấy cánh tay cậu, “Có thể thả ra chưa?” Quần áo ngày hè đều là đồ ngắn tay, Thời Hạ trực tiếp chộp vào cánh tay cậu, véo một cái sâu tạo thành hai dấy móng tay, cậu hoài nghi cô đang lấy oán trả ơn, mượn việc này để báo thù bài thi lần trước. Thời Hạ cười làm lành với cậu, sau đó thu tay lại, cô sẽ không nói vừa rồi là cô cố ý. Trên tóc Thời Vũ Mông còn vương lại mấy giọt nước, mắt kính bị nước làm ướt nhẹp, nhìn vật không được rõ lắm, mặt đỏ như con cua vừa bị nấu chín, nhất là khi Thẩm Nhất Thành còn ở bên cạnh, bị cậu nhìn thấy dáng vẻ này của mình, thật đúng là mất mặt chết mất. “Chị, chúng ta mau về nhà đi.” Thời Vũ Mông lôi Thời Hạ đi về nhà. Thời Hạ và Thời Vũ Mông về đến nhà, cô đi tìm quần áo cho Thời Vũ Mông. Sau khi thay xong quần áo, Thời Vũ Mông nhìn hai cái MP4 bày trên bàn sách của Thời Hạ, “Chị, sao chị lại mua hai cái vậy?” Lúc ấy mp3 hết thời, bắt đầu lưu hành mp4, thật ra Thời Gia Hoan rất rành mấy thứ này, mỗi khi ra đồ chơi mới gì đều mua về cho Thời Hạ, chứ không cần cô nhắc, hơn nữa mỗi lần mua đều mua thêm mấy cái để dỗ cô vui, tùy ý Thời Hạ chọn. Ngay lúc này đây, tủ sách của Thời Hạ còn đặt hai cái máy CD và ba cái mp3 không dùng nhiều. Trước kia mỗi khi Thời Vũ Mông tới nhà nhìn thấy đồ vật của Thời Hạ, sau khi uyển chuyển tỏ vẻ hâm mộ, Thời Hạ đều trực tiếp nói Thời Vũ Mông thích cái nào thì cứ lấy, hôm nay, Thời Hạ chỉ nhàn nhạt đáp lại, cũng không nói cái gì khác. Mặc dù cô biết cô không có tư cách trách bọn họ, nhưng Thời Hạ vẫn không thể hóa giải khúc mắc trong lòng. Thời Vũ Mông thay xong quần áo rồi, mọi người ngồi xuống ăn cơm, cũng may là hai cái túi của quán ăn đã được ông chủ cột chặt, nếu không thì mấy món hôm nay e là không có cách nào ăn được nữa rồi. “Anh à, Hạ Hạ đang phát triển, ngày nào anh cũng để nó ăn mấy món ăn không có dinh dưỡng như vậy thì không được đâu.” Thời Lạc Văn bày thức ăn lên bàn cơm, sau đó đi vào phòng bếp lấy chén đũa Vừa nói xong mấy lời này, Thời Gia Hoan đúng là nhớ tới một chuyện, “Đúng rồi, Lạc Văn, mấy ngày nay em dâu có rảnh không?” “Sao vậy anh? Anh có chuyện gì sao? Cô ấy vẫn giống như trước kia, công việc khá nhàn nhã, không bận lắm.” “Mấy ngày nữa anh cần đi nơi khác công tác, xem ra mấy tháng tới, Hạ Hạ không ai chăm sóc, nếu em dâu có rảnh thì nhờ cô ấy đến nhà ở với Hạ Hạ một khoảng thời gian, vừa lúc Mông Mông đừng ở lại trường nữa, dọn lại đây ở chung đi để dễ chăm sóc.” Thời Gia Hoan cũng hết cách rồi, sau khi mẹ Thời Hạ qua đời, công việc của ông lại bận bịu, căn bản không có thời gian chăm sóc Thời Hạ, năm ngoái ông có tìm một dì đến nhà chăm sóc Thời Hạ, ai biết dì ta làm được hai tháng, nhìn thấy mấy ngàn tệ trong ngăn kéo thì trộm tiền chạy mất tăm, từ đó về sau, Thời Hạ không cho Thời Gia Hoan mời người giúp việc nữa. Mấy tháng nay ông không ở nhà đều trực tiếp nhét tiền cho Thời Hạ, để cô tự mình đối phó, thật lòng mà nói thì đúng là khổ cho đứa trẻ. Nhưng cũng không còn cách nào khác, người đàn ông vừa chăm sóc đứa nhỏ, vừa phải kiếm tiền, vừa phải chăm sóc gia đình, thật đúng là đòi hỏi thuật phân thân. Nhờ mẹ của Thời Vũ Mông đến để chăm sóc Thời Hạ cũng là quyết định sau khi đắn đo rất nhiều lần, ít nhất là người trong nhà khi chăm sóc trẻ con cũng sẽ để tâm một chút, hơn nữa còn đón Thời Vũ Mông tới, hai đứa nhỏ làm bạn với nhau, cũng không đến mức tịch mịch. Mỗi tối ông vừa về nhà, mở cửa phòng ra đã thấy bóng đen bao trùm cả phòng, phòng của Thời Hạ thì lặng yên không một tiếng động, điều này làm cho lòng ông không dễ chịu chút nào. Thời Vũ Mông mắt hơi sáng lên, cô không muốn trọ ở trường, đáng tiếc nhà bọn họ ở trong thị trấn, căn bản không có cách nào học ngoại trú, nếu có thể dọn đến ở nhà Thời Hạ thì quá tốt, mẹ cũng có thể dọn đến thì càng tốt hơn nữa. Thời Hạ cúi đầu gắp đồ ăn bỏ vào chén, nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên, “Không cần làm phiền thím, ngày nào thím cũng đi làm đã rất vất vả, từ nơi này đến chỗ làm của thím quá xa, không tiện.” “Này cũng chẳng sao cả.” Thời Lạc Văn hiển nhiên nghĩ như Thời Vũ Mông, ông ta vội nói, “Bà ấy chẳng qua chỉ là lao công, ông chủ quản lý cũng không nghiêm, từ nơi này đi xe máy qua đó, hơn nửa tiếng đồng hồ là có thể đến, nếu ba con đi công tác thật, tự con ở nhà chắc chắn không được.” Thời Hạ buông đũa, ngẩng đầu cười cười, “Không sao, không phải mấy ngày trước ba con đã nói với dì Lâm Vận ở đối diện mỗi ngày nấu cơm cho con sao, dì ấy có thể chăm sóc con, hơn nữa, con ở một mình quen rồi, không thích có người khác trong nhà, không tiện.” Thời Hạ nói xong lại lần nữa cúi đầu ăn cơm. Không khí có chút xấu hổ, Thời Gia Hoan vội nói, “Hạ Hạ suy xét cũng đúng, em dâu đi làm từ nơi này đúng là có chút không tiện, là anh suy xét không chu đáo, chuyện này sau này hẵng nói, tới đây tới đây, ăn cơm đi, Mông Mông, ăn nhiều thịt một chút” Thời Lạc Văn và Thời Vũ Mông đi rồi, Thời Hạ tắm rửa xong đi ra ngoài thì nhìn thấy Thời Gia Hoan đang ngồi ở phòng khách chờ cô. Thời Hạ đi qua ngồi xuống sô pha, vừa chà tóc vừa xem TV, trong TV đang chiếu 《 Sợi Dây Chuyền Định Mệnh 》. Trong khoảng thời gian này bộ phim truyền hình này rất hot, mấy người bạn học sống ở trường sẽ không có cách nào xem TV, nhưng cũng muốn biết cốt truyện, cho nên mấy ngày nay, vừa đến tiết học cũng là lúc Thịnh Thác Lý kể chuyện tại hiện trường với quy mô lớn,. Thịnh Thác Lý đứng trên bục giảng vẫy tay, nước bọt bay tứ tung như mấy ngôi sao, kể vui vẻ đến mức liên tục vỗ bàn. Mới đầu Thời Hạ không hiểu vì sao Thịnh Thác Lý thích phim thần tượng ngôn tình mà nữ sinh thích xem, sau đó nhìn thấy một đám nữ sinh vây quanh cậu ta, vẻ mặt Thịnh Thác Lý cũng thể hiện biểu cảm chìm đắm trong đó, cũng coi như là xem hiểu. Trước kia Thời Hạ không thích xem mấy bộ phim truyền hình như thế này, bây giờ xem thử, cảm thấy thật ra cũng không phải là không thú vị. “Hạ Hạ, buổi tối hôm nay con nói muốn dì Lâm chăm sóc con, thật vậy sao?” Thời Gia Hoan có chút không xác định, không mấy năm trước ông từng cẩn thận nhắc một lần, lần sau đó cả tuần Thời Hạ đều không nói chuyện với ông. Sau này có một lần ông đột nhiên phải đi công tác, thật sự không tìm được ai chăm sóc Thời Hạ, bèn nhờ vả Lâm Vận làm mấy ngày cơm cho Thời Hạ, Lâm Vận biết Thời Hạ không thích bà, làm cơm xong thì đặt trước cửa, Thời Hạ ăn một tuần mì gói, những đồ ăn đó cô chạm cũng chẳng chạm vào. “Ừm.” Thời Hạ thất thần lên tiếng. “A?” Thời Gia Hoan cho rằng bản thân nghe lầm. Thời Hạ quay đầu nhìn ông, “Ngày đó là tự con té, không phải Thẩm Nhất Thành đẩy con, cậu ta căn bản chạm cũng chưa chạm vào con.” Thời Gia Hoan sửng sốt. Những lời này là lần thứ hai Thời Hạ nói trong hôm nay, loại cảm giác này giống như tác dụng của thuốc hối hận. Rất nhiều người làm sai chuyện gì xong sẽ kêu nếu trên đời có thuốc hối hận thì tốt rồi. Lúc này Thời Hạ có loại cảm giác này. “Ba, con đã trưởng thành, ba muốn làm cái gì thì đi làm đi, con sẽ không ngăn cản ba, chỉ biết chúc phúc cho ba.” Sự việc giữa Thời Gia Hoan và Lâm Vận, mãi cho đến rất nhiều năm sau, Thời Hạ cũng không biết rõ lắm, điều duy nhất cô biết rõ chính là lúc mẹ chưa mất, Thời Gia Hoan và Lâm Vận thật sự không hề có liên hệ gì. Còn về việc vì sao năm đó Thời Gia Hoan và Lâm Vận chia tay, sau đó hai người lại gặp nhau như thế nào, Thời Hạ cũng không biết. Thực ra cho đến khi Lâm Vận chết, giữa Thời Gia Hoan và Lâm Vận cũng không có phát triển gì nữa, sau đó Thời Gia Hoan thì một người phụ nữ khác, lại sau đó nữa thì bị phụ nữ kia lừa nhảy lầu. Thời Hạ nói những lời này cũng không phải muốn Thời Gia Hoan và Lâm Vận phát sinh chuyện gì đó, vì để tránh cho những nguy hiểm sau này, cô chỉ muốn mọi thứ có thể thuận theo tự nhiên. Nếu như ông ấy và Lâm Vận thật sự có tình, cô sẽ thành tâm chúc phúc, đây là những gì cô nợ ba cô. Thế sự khó lường, nếu đã được sống lại, cô hy vọng ba cô có thể vui vẻ, có thể hạnh phúc. Không biết vì sao, hốc mắt Thời Gia Hoan đột nhiên hơi ướt, từ lúc mẹ của Thời Hạ đi rồi, giữa ông và Thời Hạ như luôn cách một tầng sương, nhưng mà hiện tại, một câu bình thản này của Thời Hạ đã đánh vỡ cục diện bế tắc này. Thời điểm Thời Gia Hoan tìm nói chuyện này Lâm Vận, Thẩm Nhất Thành đang ngồi ở một bên. Bởi vì Thời Hạ đổ oan chuyện của cậu nên đã xin lỗi với mẹ cậu, những việc này cậu đều biết hết. Lúc này lại nghe thấy Thời Gia Hoan đến nhờ Lâm Vận chăm sóc Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành cảm thấy có chút không thích hợp. Con người Thời Hạ, nói sao đây… Thẩm Nhất Thành tự nhận trong mười tám năm của bản thân, nhìn người chưa sai bao giờ. Thời Hạ là người đầu tiên. Cô ngụy trang rất tốt. Cô chỉ vào cậu nói, “Là Thẩm Nhất Thành đẩy con.” Cô không cần chực khóc lã chã cũng thể hiện được biểu cảm bị ức hiếp, cứ nhàn nhạt một câu như vậy, lại vô tình làm người khác tin tưởng, nếu Thẩm Nhất Thành không phải đương sự, e là chính cậu cũng tin. “Chỉ cần Hạ Hạ vui, em tất nhiên sẵn lòng.” Lâm Vận cũng có chút bất ngờ. “Đây là tự nó nhắc, chuyện của Nhất Thành nó cũng vừa nói với anh, đứa nhỏ này bình thường rất ngoan, sự việc lần trước xác thật là nó sai rồi, Nhất Thành con đừng để ý.” Thời Gia Hoan nói xong lời cuối cùng thì nhìn về phía Thẩm Nhất Thành. Thẩm Nhất Thành đang ngồi phía sau quầy thu ngân, lật lật một quyển sách cầm trong tay, nghe vậy thì lắc đầu, “Không sao đâu chú.” Chuyện này cứ được quyết định như vậy, hai người lại nói chuyện phiếm vài câu, Lâm Vận đột nhiên nhớ tới một chuyện , “Không phải anh nói cai thuốc sao? Sao hôm qua lại bảo Hạ Hạ đến đây mua thuốc lá?” “A?” Thời Gia Hoan sửng sốt một chút, vừa lúc điện thoại vang lên, Thời Gia Hoan bắt máy, thuận tiện vẫy tay với Lâm Vận, sau đó đi ra ngoài, “Cậu tới rồi, tôi lập tức ra đây, cậu dừng xe ở bên đường đi.” Lâm Vận lắc đầu, “Chuyện cai thuốc đúng là không phải chuyện đơn giản, người kiên trì như ông ngoại con không nhiều lắm.” Ông ngoại của Thẩm Nhất Thành hơn bốn mươi tuổi hút thuốc hơn ba tháng thì cai thuốc, rất nhiều năm sau cũng không hút một điếu nào nữa. Thẩm Nhất Thành nhẹ nhàng nhíu mày, không biết vì sao nhớ tới chuyện đêm qua, lúc người kia đâm vào lòng ngực cậu, ngoại trừ hương thơm nhàn nhạt vốn có của con gái, dường như còn thoang thoảng mùi thuốc lá. Là cậu ngửi sai rồi sao?
“Thời Hạ, cùng sống hay là cùng chết, em chọn đi?”Trên sân thượng gió lớn, Thẩm Nhất Thành ôm Thời Hạ đứng sát bên mép tường, hỏi cô một câu như vậy. Nếu như hôm nay anh không trở về, không nói với cô sẽ cho cô một quả thận, không đứng nơi này ôm chặt cô vào lòng, có lẽ Thời Hạ sẽ chọn cái chết. Nhiều năm tủi nhục như vậy, cô đã quá mệt mỏi rồi. Sống hay chết có khác gì nhau? Cũng chỉ có một Thẩm Nhất Thành đã đến, không chỉ mang cho cô một quả thận, còn mang đến cho cô một chữ “cùng", cùng sống hoặc cùng chết, thay đổi toàn bộ ý nghĩa cuộc đời Thời Hạ, nói cho cô biết, dù sống hay chết, cô cũng không chỉ có một khao bị chôn vùi từ rất lâu vì một câu nói này của anh mà trỗi dậy. Cô muốn được trên đời này vẫn còn một người nhớ đến sự tồn tại của mình, đến phút cuối vẫn muốn chia sẻ với mình nửa mạng sống, Thời Hạ có lý do gì để từ chối chứ?Có lẽ ông trời thấu hiểu nhân sinh, nghe được khát vọng sâu thẳm trong lòng Thời Hạ, cô muốn sống, ông trời không những cho cô sống, mà còn cho cô sống sớm hơn mấy năm, cho cô một lần nữa quay về với thanh xuân tuổi mười vậy, từ trên bàn mổ ghép thận, Thời Hạ tỉnh dậy vào năm mình học lớp 11, bàng hoàng phát hiện tất cả bi kịch đều chưa xảy ra. Ba cô chưa nhảy lầu tự sát, mẹ của Thẩm Nhất Thành vẫn chưa bị căn bệnh ung thư quái ác cướp đi sinh mạng. Quan trọng nhất, người khiến cô day dứt cả một đời trước đó, vẫn chưa rời lẽ đã từng chứng kiến quá nhiều sự việc trên đời, Thời Hạ cũng chỉ mất một khoảng thời gian ngắn để hiểu rõ tình trạng hiện tại của mình. Cô có tất cả những ký ức của cả xưa và nay, rất dễ dàng biết được điều gì sẽ xảy đến. Nếu như ông trời đã ban cho cô cơ hội, cô nhất định sẽ không phạm phải những sai lầm ngày đó. Bắt đầu từ mối quan hệ oan trái giữa cô và Thẩm Nhất đó, Thẩm Nhất Thành được mệnh danh là chàng trai thiên tài chỉ cách tên thần kinh một bước chân. Anh rất thông minh, học gì cũng giỏi, nhưng mà không phải là một học bá gương mẫu gì cho cam. Được vào lớp chọn thì không học, lại xin hiệu trưởng xuống cái lớp bét nhất trường, chỉ vì thích cái “không khí học tập” ở lớp này. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandMà sự thật là, cái lớp này làm quái gì có không khí học tập đâu cơ chứ. Có chăng chỉ là có một chút “không khí” của người nào đó mà anh muốn “hít hà” mà thôi. Có điều, cái người vô tâm đó vốn không biết. Hay nói đúng hơn, là cái người vô tâm mười tám tuổi năm đó không Thời Hạ của bây giờ, thì biết. Cô biết rất nhiều chuyện xung quanh anh, từ hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, cho đến sự ngỗ nghịch nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn của anh. Cô cũng biết, anh vốn không ghét cô như người là oan gia từ xưa đến nay, nhìn thôi cũng chướng mắt. Nhưng mà, đó là ngày xưa, là lúc cả hai không dám đối diện lòng mình khi bị kẹt giữa một mối quan hệ không rõ ràng của người lớn. Mẹ Thời Hạ mất sớm, ba mẹ Thẩm Nhất Thành lại ly hôn, nghiệt ngã thay, ba của thời Hạ và mẹ của Thẩm Nhất Thành lại là mối tình đầu của nhau. Một mối quan hệ không nói rõ được là có gì mờ ám hay không, bởi vì bản tính ba cô vốn rất chân thành và tốt bụng. Chính vì tốt bụng cho nên năm đó mới bị người ta lừa đến đường cùng phải tự sát. Thời Hạ mang theo ký ức trưởng thành quay về, thế nên cô biết giữa hai người họ hoàn toàn trong sạch, vậy thì cô đâu còn lý do gì để ghét Thẩm Nhất Thành? Mà cô không ghét anh, thì anh cũng chẳng chiều lòng cô nữa. Chính là như vậy đấy. Trước mặt tất cả mọi người, họ ghét nhau như kẻ thù, đó là bởi vì một người không vượt qua được nỗi đau gia đình tan vỡ, còn một người thì âm thầm nuông chiều người còn lại. Nuông chiều cô ấy đến mức lòng cũng quặn như cô ấy ghét anh mà cảm thấy vui vẻ, thì cứ để cô ấy ghét thôi. Anh sẽ làm một người lặng lẽ dõi theo cô, giúp cô vượt qua những ngày tháng chông chênh nhất cuộc đời, sẽ đi tìm công lý cho một đoạn tình cảm sai lầm của ba cô khiến cô bị bỏ rơi phải thui thủi một mình, sẽ góp tiền để cô chữa bệnh dưới danh nghĩa của một người khác và cuối cùng, sẽ cho cô một quả thận cho dù đó là một vật vô cùng quý giá đối với đàn ông. Anh muốn cho cô biết, cho dù anh có đi đến đâu chăng nữa, cuộc đời này mà không có cô, thì thận của anh cũng không cần Hạ hiểu rồi. Một lần nữa nhìn thanh xuân trôi qua bằng đôi mắt của một người trưởng thành, cô mới biết mình đã bỏ lỡ những gì tốt đẹp nhất. Thế nên, trước khi để mọi thứ lại trôi qua trong tiếc nuối, Thời Hạ quyết định chấp nhận tình cảm của Thẩm Nhất Thành. Không cần phải nói, anh chàng vui đến mức muốn lật tung nóc của lớp học lên chỉ để khẳng định, cuối cùng ông đây cũng thành công biến chuyện yêu thầm thành yêu công khai cmnr!Chỉ tiếc là, chỉ tiếc là, haizzzz…Anh chàng thiếu niên bừng bừng sức sống chưa vui vẻ được mấy ngày thì đã phải nhường sân khấu cho Thẩm Nhất Thành chín chắn trưởng thành. Nghĩ cũng đúng, hai người bọn họ bên ngoài oan gia bên trong thầm mến, sao có thể chỉ có một người quay về?Tuy lần này có hơi trục trặc kỹ thuật một chút, Thẩm Nhất Thành đang từ học bá cao cao tại thượng mọi người kính nể rớt xuống vực sâu, nhưng không sao, bản chất con người khó mà thay đổi, anh lại một lần nữa khiến cho tất cả mọi người phải lau mắt nhìn, không có gì là Thẩm Nhất Thành không làm được, kể cả chuyện đã tốt nghiệp biết bao lâu rồi mà vẫn có thể giành hạng nhất của trường cấp ba toàn thành phố. Thời Hạ chỉ biết trơ mắt nhìn, tại sao đều là sống lại, mà anh sống dễ dàng thế kia???Thẩm Nhất Thành dùng khuôn mặt cực kỳ gợi đòn trả lời Thời Hạ, em không cố gắng được thì đừng cố, tầm tầm thôi cũng được, anh sống dễ dàng thì cũng là để cưng chiều em thôi mà.“Thời Hạ, nhiều năm như vậy rồi, ở bên nhau được không?”“Được, Thẩm Nhất Thành. Sống thì cùng sống, chết thì cùng chết.”____“ “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
nuông chiều em đến đau lòng