III. Hỗ trợ giải đáp các bài tập trang 67 SGK toán 7 tập 2. Bài 26 trang 67 SGK toán 7 tập 2 đã được giải xong. Các em muốn tìm hiểu thêm các bài tập khác cùng cách giải chi tiết hãy nhanh chóng tham khảo ngay nội dung dưới đây: Bài 25 trang 67 toán 7 tập 2. Yêu cầu giải bài Yêu cầu đối với kiểu bài. Ngoài những yêu cầu về nội dung và kĩ năng nghị luận văn học nói chung, khi thực hiện bài nghị luận phân tích, đánh giá một tác phẩm trữ tình ( thơ/văn xuôi trữ tình ), cần nêu và phân tích thỏa đáng những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật theo đặc trưng thể loại cảu Bài thơ tình Toán học số 27 Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định Thơ tình Toán Học Tôi yêu em với tình yêu"Cố Định" Hiến dâng em hai nghiệm số "Âm Dương" Tìm chu kỳ của "Hàm Số"tuần hoàn, Để im lặng một"Đường Cong" biểu diển Dùng"Định Lý" thay người câu ước hẹn Lấy"Lũy Thừa" làm dáng lá thư duyên Thơ Tình Yêu và toán học Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực Bài 1: Tình Yêu và toán học Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số pldu. Toán, Lý và Hóa học vẫn luôn được coi là các môn học khô khan và cứng nhắc. Tuy nhiên, các môn học này cũng là nguồn cảm hứng làm nên những bài thơ tình lãng mạn chẳng kém gì phim Hàn Quốc do một số tác giả không chuyên sáng tác ra. Hôm nay Toplist mời các bạn thưởng thức một số bài thơ tình lấy cảm hứng từ các định lý Toán học, quy tắc Vật lý hay công thức Hóa học đang được dân mạng chia sẻ rộng rãi trên các diễn đàn. BÀI THƠ TÌNH TOÁN HỌC THƠ TÌNH HÓA HỌC THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC BÀI THƠ TÌNH VẬT LÝ HỌC BÀI THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC BÀI THƠ TÌNH HÓA HỌC THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC THƠ TÌNH YÊU VẬT LÝ THƠ TÌNH YÊU VẬT LÝ BÀI THƠ TÌNH TOÁN HỌC Tác giả Đinh Kim Chung Em là một phương trình toán họcAnh giải rồi nhưng hóc bài xươngLúc đầu anh tưởng bình phươngEm khai căn phát hết đường anh qua Em thật giống một ma trận ảoAnh ghép hoài ảo não định buôngThì ra nó chẳng phải vuôngBao nhiêu phần tử nhầm đường bấy nhiêu Anh nhầm tưởng em siêu hình họcAnh vẽ hoài bực dọc người raEm chui góc hẹp AlphaAnh tìm góc kẹp Bê ta lạc luồng Em lại vẽ một đường bị xéoCompa anh xoay méo mặt raNgoại tiếp cũng khó bỏ chaNói gì nội tiếp, hây za nhầm chuồng Em là một loại đường đồ thịTọa độ nào cũng bị triệt tiêuTung hoành có vẻ rất phiêuTrần truồng sự thật bỗng điêu cực kỳ Em cũng giống góc gì rất hẹpAnh “cô xin” nét đẹp hở hangNgờ đâu em lại “cô tang”Bẽ bàng sự thật em phang trần truồng Em thực tế là đường sầu nãoHằng hà sa số ảo đời taBao giờ ta hóa thành maToán tình đáp số sẽ là bằng không. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH HÓA HỌC Tác giả Đinh Kim Chung Em phản ứng với nhiều hợp chấtKết tủa gì sao bật áo hoa?Làm ta ngỡ “Suýt ăn da”Rồi “quỳ tím” gối lê la gọi tình Em ngọt tựa như bình thuốc tímXúc tác gì ngất lịm hồn taÊ ta nôn có một caCớ sao em đã hóa Ba zơ kiềm? Nồng độ của ta tiềm ẩn lắmA mô ni ác lắm làm chi?Mùi này nồng nặc kiểu gìĐặc trưng lúc khám sa đì em ơi! Ta liên kết không rời hóa họcEm i on lại bọc xung quanhKhiến cho ta bốc hơi nhanhPhổi ta đã hết sạch sành Ô xi Hắt hai Ét H2S cũng vì khó xửTrứng ấp nhiều thành thử bị ungHay là phản ứng trùng ngưngCân bằng sao được, thôi dừng đi em Em đơn chất không thèm tác dụngTa trung hòa tưởng trúng quả toNgỡ em A xít không noNgờ đâu cháy cả Phốt pho cuộc tình Ta mang lại một bình muối, nướcKết quả này suy ngược Ba zơĐã làm A xít quay đơBảo toàn khối lượng vẫn đờ mặt ra Ta nhiễm xạ xông pha phốp pháp super phốt phátLại còn Si li cát vòng haiDùng quy tắc vặn nút chaiPhê nol mửa mật cả hai mái đầu Nhưng chắc chắn nếu giàu chất đạmVà Hữu cơ dũng cảm tăng nhiềuCồn Ê te chỉ một liềuẮt là lượng tử sẽ chiều phôi thai. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC Nếu em là hằng đẳng thức, Anh sẽ là một phương trình Mà kết luận bắt anh phải chứng minh Từ giả thiết là thương và nhớ Đôi môi em như đường cong ngoại tiếp Cặp mắt buồn tiếp tuyến dưới hàng mi Tình yêu kia như muôn vàn ẩn số Để lòng anh ôm nỗi buồn vô cực. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC Tình đâu là căn thức bậc hai ế có thể ngồi yên mà xét dấu Em phải nhớ tình yêu là góc số Mà hai ta là những kẻ chứng minh ừng bao giờ đảo vế một phương trình Cứ thong thả mà vui trên đồ thị Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu ừng vội vàng định hướng một hai chiều Rồi một buổi ta đồng qui tại góc Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi Và nhận thấy em xinh xinh cực đại Em khó hiểu thì tôi đành vô giải Bài toán giải bằng phương pháp tương giao Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu Nhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến Chưa thân nhau mà đã thấy so le Trót yêu rồi công thức có cần chi Vì hệ luận ái tình không ẩn số Em không nói tôi càng tăng tốc độ ể mình tôi trên quãng đường đơn điệu. Yêu là chết là triệt tiêu tất cả Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai Tôi mang em đặt điều kiện tương lai Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa BÀI THƠ TÌNH VẬT LÝ HỌC Tác giả Đinh Kim Chung Em cho ta chút điện năngĐể ta thắp sắng con trăng đêm buồnTình yêu ta đã cấp nguồnSao em đoản mạch chết luôn cuộc tình? Em là dòng điện vô hìnhTa tăng tần số thình lình nhịp yêuRơ le em nhảy hơi nhiềuTa như dòng điện xoay chiều lệch pha Em là điện trở đời taTiêu hao năng lượng ta là hơi caoTa tăng điện áp thì sao?Cuộc tình lại chập đứt bao cầu chì Em ơi! Thử điện bu giMất luôn cao áp còn gì nữa đâuBởi vì cuộn nổ chưa câuRô to quay tít đau đầu suốt đêm! IC ta nhớ về emĐã qua ổn áp êm đềm không thayĐiện năng át ánh trăng gầySao em nỡ đấu sợi dây chập chờn?! Ta là tia sét nghìn vônEm dây đấu đất để chôn cuộc tình. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa BÀI THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC Tác giả Đỗ Túy Anh Tình yêu là một đường congEm cười tiếp tuyến điểm không O dại khờTình yêu đường thằng đơn sơHai ta chỉ gặp điểm gờ G khát khao Tình yêu đồng vị vẫy chàoCùng nhìn một hướng lao xao cuộc tìnhTình yêu là bẫy lình xìnhTrắc nghiệm em nhớ bẫy tình tránh ra Tình yêu rong ruổi chia xaĐối đỉnh hai góc cùng là bằng nhauTình yêu mãi mãi thương đauSong song đường thẳng tình sầu thiên thu Ac- si- mec lăng bia hình trụQuả tinh cầu hội tụ bên trongKhắc ghi thành quả của ông“Công thức thể tích hình cầu” tình yêu ! Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa BÀI THƠ TÌNH HÓA HỌC Tác giả Chú Láng Giềng Hòa nỗi nhớ cho ta thêm sát lạiQuện mơ màng để hai đứa gần nhauPhản ứng kia chuyển sắc thủy chung màuAnh lắc nhẹ rồi sau dành ấp ủ Hãy tưởng tượng tình yêu là nguyên tốPhân tử duyên được tạo bởi bà tơNguyệt lão nay hợp chất món dại khờLiên kết lại và đưa ra kết luận Định luật kia được ví như số phậnVì chúng mình mang trạng thái ngất ngâyMong rằng sau hợp chất đễ tỏ bàyNói túm lượng tử tình luôn chứng thực Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH YÊU TOÁN HỌC Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều trong tọa độ không gian. Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn, Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo. Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ. Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích. Anh chờ đợi một lời em giải thích, Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương. Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán. Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, Tính không ra phương chính của cấp thang. Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng, Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH YÊU VẬT LÝ “Trái tim anh đang dao động điều hòa Khi em đến bỗng lệch pha dao động Mái tóc em tóa từ trường rất rộng Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh Ánh mắt em những tia sáng lonh lanh Như lăng kính có bảy màu rực rỡ Anh yêu em qua từng hơi thở Sao ngọt ngào như tiếng vọng của âm thoa Môi em cười tựa những cánh hoa Làm dao động sóng lòng trên mặt nước Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước Chuyển động đều theo làn gió thoảng qua Đứng cách em một bước sóng lam-đa Sao anh thấy tim mình như tỏa nhiệt Từ sâu thẳm tâm hồn anh đã biết Hai trái tim đang dao động cùng pha”. Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa THƠ TÌNH YÊU VẬT LÝ Anh gặp em cảm ứng một tình yêu Hai ánh mắt giao thoa và nhiễu xạ Anh bối rối lạc vào trường lực lạ Ngưỡng ân tình đọng lại những yêu thương Giải phương trình mà nghiệm mãi đơn phương Miền nỗi nhớ nhạt nhoà vân sáng tối Điện trở bên em biết bao giờ có nỗi Dang dở hoài một định luật tình yêu Lực cản môi trường xô bạt tiêu diêu Anh trôi nổi giữa bến bờ bão tố Vẽ hình em với muôn màu quang phổ Hạnh phúc xa mờ hội tụ ở hư vô Đợi chờ em tự cảm đến bao giờ Để hai trái tim cùng cộng hưởng Điện trở lớn nhưng tình không lay động Em mãi là nguồn sáng của đời anh Ảnh minh họa Nguồn Internet Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa Đăng bởi Đạt NôTừ khoá 10 Bài thơ tình yêu theo công thức Toán-Lý-Hóa Ngày đăng 02/05/2021, 1219 Các thơ tình u Tốn Học 02-05-2010 Đã đọc 023 phản hồi » 0tweetsretweet TÌNH U VÀ TỐN HỌC Ánh xạ đời đưa anh đến với em Qua lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn sau số mũ Phép khai em biến hố khơn lường Ơi đời đâu dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho đời nông Phép nội suy từ chối lối mịn Có lúc gần cịn chút Epsilon Em xa hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn qua giới hạn Lại chìm vơi cạn phương trình Tình u định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic giận hờn dập xoá Vẫn lên đáp số cuối Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều đổi hướng Lời giải đẹp đơi luc lầm tưởng Ơi khó thay sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình u Anh khắc khoải thuỷ triều cực đại Em bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi số vô biên BÀI TỐN TÌNH ời tổng hợp mn ngàn mặt Mà tình em quĩ tích khơng gian Kiếp nhân sinh hàm số tuần hoàn Quanh quẩn vịng trịn lượng giác Anh khơng muốn đời đầy Sin Cos Sống khép tròn cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ơi phức tạp vơ Mà hạnh phúc đường biểu diễn Sống n bình vào vòng đời tịnh tiến âu phải nghiệm số lòng trai Anh muốn lên tận cực thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dịng đời tồn thơng số Bài tốn tình thức bậc hai ANH TÌM EM Anh tìm em vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều tọa độ không gian Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hồn, Cịn tất theo chiều hư ảo Bao mơ ưóc, nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ Nghiệm số tìm, có hư vơ, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích Anh chờ đợi lời em giải thích, Qua mơi trường có vịng chuẩn phương Hệ số đo cường độ tình thương, Định lý đảo, tìm giao hốn Nếu mai tương quan thành gián đoạn, Tính khơng phương cấp thang Anh theo hàm số ẩn tàng, Em trọn vẹn thành phương trình vơ nghiệm TÌM EM Phương trình đưa ta chung lối Định lý ngăn đơi Biến số u nên tình hai nơi Điểm vô cực ta gặp Đạo hàm có đâu nghiệm trước Để lũy thừa chẳng gom lại tình thơ Gia tốc chưa đủ phải chờ Đường giao tiếp may gặp gỡ Nhưng em ơi! Góc độ yêu nhỏ ! Nên hồi khơng chứa đủ tình ta Tại nghịch biến cho tình chia xa Giới hạn chi cho tình u đóng khép Lục lăng cạnh nhiều đẹp Tại tình tâm điểm chứa bên Nên đường quanh chạy lòng vòng Điểm hội tụ hồi khơng với tới Em biết tung, hồnh chia hai lối Để tình đường thẳng song song Điểm gặp vơ cực hồi công Đường nghịch số đành chia hai ngả ANH VÀ EM Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích Tình em cố định nơi đâu Anh tìm em khắp diện tích địa cầu Nhưng số đời anh đành cô độc Để anh vô cực dệt duyên mơ Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ Chiều biến thiên mơ Đường biễu diễn chuỗi ngày chán nản Em sung sướng đường tròn duyên dáng Anh u sầu hệ thống x-y Biết đôi ta phụ kề Anh đành chết đường tiếp cận Ơi anh chết hệ số Định đời anh biểu thức khổ đau Như cạnh góc vng , với cạnh huyền Gần không trùng hợp Qua điều ta quy ước Tình u compa Vịng trịn dù nhỏ dù to Cũng có tâm bán kính Tâm tâm hồn cố định Bán kính nỗi nhớ niềm thương ẨN SỐ TÌNH U Ta gặp qua phương trình thể tích Ánh mắt buồn chẳng thiết tha Góc độ mà tính khơng Hay “nghịch biến ” cho lịng hồi xa cách Đời “nghịch số ” nên em khơng ốn trách “Giới hạn ” lịng cho sầu khổ vơi “Định lý” mà ngăn bờ mi Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi “Tâm điểm ” chứa chút tình ngắn ngủi Nên đau buồn “hệ luận “trần gian Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn Nhưng “vô cực” niềm đau “Bất biến” Ân tình anh dù ln ln “biễu hiện” Nhưng đường đời hai kẻ “song song” Yêu thuơng chi hồi cơng Nên “ẩn số ” tình u khơng “tụ điểm” ĐỊNH NGHĨA TÌNH U Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai người định nghĩa tình u, Đầy tạp số tơi học hồi khơng hiểu Tơi cố định sân trường đơn điệu, Lặng nhìn hình chiếu giai nhân, Thả hồn theo tiếp tuyến thật gần, Theo em suốt đời vơ cực Tình tơi chẳng cần dùng cơng thức, Tan trường cố sức song song, Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng, Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ Tơi cố giử tình u đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc Tôi xoay mắt theo vịng trịn lượng giác, Có thấy ngồi quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương tam giác ba chiều, Lay hoay chuyến đị vĩ tuyện Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến, Hệ luận thuyết phục em tôi, Đành theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số phương trình vơ nghiệm TÌNH Tình đâu thức bậc hai ế ngồi yên mà xét dấu Em phải nhớ tình yêu góc số Mà hai ta kẻ chứng minh ừng đảo vế phương trình Cứ thong thả mà vui đồ thị Tìm đạo hàm ngồi yên suy nghĩ Sẽ thấy dần hệ số góc tình u ừng vội vàng định hướng hai chiều Rồi buổi ta đồng qui góc Em mĩm cười tiếp tuyến bên Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi Và nhận thấy em xinh xinh cực đại Em khó hiểu tơi đành vơ giải Bài tốn giải phương pháp tương giao Nhìn em cười tơi định nghĩa tình u Nhưng gặp phương trình vơ nghiệm Chưa hẹn hị mà lòng bất biến Chưa thân mà thấy so le Trót u cơng thức có cần chi Vì hệ luận tình khơng ẩn số Em khơng nói tơi tăng tốc độ ể tơi quãng đường đơn điệu Yêu chết triệt tiêu tất Tình tiệm cận riêng tơi buồn q Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai Tôi mang em đặt điều kiện tương lai Cho sống với nỗi niềm đơn giản TƠI VÀ EM Tơi em tính tình đồng dạng Sống bên tĩ số cân Tôi xin thề không biện luận cao xa Mà lấy định đề áp dụng Tôi chứng minh Vì tình tơi hàng điểm điều hịa Nếu bình phương tơi lại rút Cũng chẳng khác điều năm quĩ tích Tơi u em với tình u cố định Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hồn Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn Xuống lũy thừa thay vạn thư duyên Giải đạo hàm mong tiếp xúc em Tìm toạ độ tình u tốn học ời tổng hợp mn ngàn mặt Mà tình em quĩ tích khơng gian Kiếp nhân sinh hàm số tuần hồn Quanh quẩn vịng trịn lượng giác Anh không muốn đời đầy Sin Cos Sống khép trịn cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ơi phức tạp vơ Mà hạnh phúc đường biểu diễn Sống n bình vào vịng đời tịnh tiến âu phải nghiệm số lòng trai Anh muốn lên tận cực thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dịng đời tồn thơng số Bài tốn tình thức bậc hai EM VÀ TOÁN HỌC Em gái đừng ghét mơn tốn Hãy lại ta học tốn Lại gần hai ta ngồi xích lại Bài tốn ta giải mà chả Tay trái cầm compa Tay phải cầm thước vào Lấy em nói thào Rằng học khơng vào thơi Đạo hàm lại nhân đơi Tích phân trở lai dơi liền Giới hạn thí nhớ lấy biên Tích phân xác định miền khơng gian Đồ thị trục dọc trục ngang Không cần nhớ hết mà hoang mang Đến gặp phải phương trình Khơng khai bình phương lên Với bất phương trình khơng nên Cần xem xét dấu nên nhân vào Em giống đao hàm chưa giải Để cho anh phải mị mẫm tích phân Thân hình em hàm số bình phương Những uốn cong vơ kỳ diệu EM NĨI EM U… Em nói em u đường trịn Ngàn đời khơng tính số pi Hơn đường trịn ln hồn hảo Anh bảo trịn trịa để làm chi? Em nói em u tốn dựng hình Tuần tự bước in Anh nói sống khơng cần Mà cần tốn chứng minh Em nói em u phương trình Cân bằng, sóng gió chẳng rung rinh Anh bảo cần bất đẳng thức Để thấy giá trị phương trình Em nói em u tuổi Hai đứa chung niềm tin Anh bảo em Anh với em, chung chữ tình NỖI BUỒN Nếu em hăng đẳng thức, Anh phương trình Mà kết luận bắt anh phải chứng minh Từ giả thiết thương nhớ Đôi môi em đường cong ngoại tiếp Cặp mắt buồn tiếp tuyến hàng mi Tình u mn vàn ẩn số Để lịng anh ơm nỗi buồn vơ cực Nghiệm đời anh Lối vào tim em đường hàm số Uốn vòng đồ thị hàm sin Anh tìm vào tọa độ trái tim Mở khoảng nghiệm có tình em Ơi mắt em phương trình để ngỏ Rèm mi mịn màng nghiêng góc anpha Mái tóc em dài định lí Bunhia Và mơi em đường trịn hàm số cos Xin em đừng bảo anh ngốc Sinh nhật em anh tặng trái cầu xoay Và đêm Noel hình chóp cụt tay Anh giận em tim thổc thức Mãi em phương trình khơng mẫu mực Em nghiệm đời anh “Phương trình” đưa ta chung lối “Định lý” ngăn đơi “Biến số” u nên tình hai nơi Điểm “vô cực” ta gặp “Đạo hàm” có đâu nghiệm trước Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ “Gia tốc” chưa đủ phải chờ “Đường giao tiếp” may gặp gỡ Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu nhỏ ! Nên hồi khơng chứa đủ tình ta Tại “nghịch biến” cho tình chia xa “Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép “Lục lăng” cạnh nhiều đẹp Tại tình “tâm điểm” chứa bên Nên “đường quanh” chạy lòng vòng Điểm ” hội tụ” hồi khơng với tới Em biết “tung, hồnh” chia hai lối Để tình đường thẳng “song song” Điểm gặp “vơ cực” hồi cơng Đường “nghịch số” thơi đành chia hai ngả BÀI TỐN Nếu tốn tình anh, em chưa hiểu, Đã vội vàng biện luận sao? Khi anh yêu chẳng tham số Giả thiết mn đời khơng thay đổi! Càng phân tích, tim anh nhức nhói! Em nỡ trị tuyệt đối tình anh?… Anh yêu em định lý chân thành, Và tình anh tiến vơ cực! Nếu em xét tình anh số thực, Anh dùng số phức để chứng minh! Tình u như… bất phương trình Anh vững tin, xin em đừng giới hạn! Hai tim khơng đồng dạng, Hay em tối giản tình anh? Dù hy vọng ẩn số mong manh, Thì hệ tình anh… khơng hối hận! Anh đường tiệm cận, Của đời em mặt phẳng tình u, Khơng tiếp điểm, mặc kệ, anh yêu! Khái niệm thầm mong em hiểu!… Chỉ xin em tình yêu cực tiểu, Anh yêu quy tắc bình phương Lịng thầm mong tình em tương đương, Dẫu đôi ta – Hai đường phân biệt! Tuy vô nghiệm anh yêu mãnh liệt, Đường tình u dù biết song song! Khơng “điểm chung” cõi lòng anh mong Sẽ “giao nhau” khoảng khơng đó! Trong quỹ tích tình em, anh khơng có Nhưng u để chứng tỏ tình Đó điều mà anh phải chứng minh, Ơm ấp số tình… tuyệt vọng!!!… Khơng có em đời anh tập rỗng, Thiếu vắng em “mẫu số không”! Luôn tồn niềm tin vô vọng, Bởi u ngồi miền xác định tình em! Đêm đêm giai thừa nỗi nhớ, Hướng tình anh vào trung điểm tim em Lịng mong tìm tọa độ, Anh làm tiếp tuyến… đời em!… Ánh xạ đời đưa anh đến với em Qua lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn sau số mũ Phép khai em biến hố khơn lường Ơi đời đâu dạng tồn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho đời nông Phép nội suy từ chối lối mịn Có lúc gần cịn chút Epsilon Em xa hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn qua giới hạn Lại chìm vơi cạn phương trình Tình yêu định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lơ gic giận hờn dập xố Vẫn lên đáp số cuối Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc lầm tưởng Ơi khó thay sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình u Anh khắc khoải thuỷ triều cực đại Em bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi số vô biên ời tổng hợp muôn ngàn mặt Mà tình em quĩ tích khơng gian Kiếp nhân sinh hàm số tuần hoàn Quanh quẩn vịng trịn lượng giác Anh khơng muốn đời đầy Sin Cos Sống khép tròn cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ơi phức tạp vơ Mà hạnh phúc đường biểu diễn Sống yên bình vào vịng đời tịnh tiến âu phải nghiệm số lòng trai Anh muốn lên tận cực thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dịng đời tồn thơng số Bài tốn tình thức bậc hai “Phương trình” đưa ta chung lối “Định lý” ngăn đơi “Biến số” u nên tình hai nơi Điểm “vô cực” ta gặp “Đạo hàm” có đâu nghiệm trước Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ “Gia tốc” chưa đủ phải chờ “Đường giao tiếp” may gặp gỡ Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu nhỏ ! Nên hồi khơng chứa đủ tình ta Tại “nghịch biến” cho tình chia xa “Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép “Lục lăng” cạnh nhiều đẹp Tại tình “tâm điểm” chứa bên Nên “đường quanh” chạy lòng vòng Điểm ” hội tụ” hồi khơng với tới Em biết “tung, hồnh” chia hai lối Để tình đường thẳng “song song” Điểm gặp “vơ cực” hồi cơng Đường “nghịch số” đành chia hai ngả Sưu tầm TÌNH YÊU VẬT LÝ Anh gặp em cảm ứng tình yêu Hai ánh mắt giao thoa nhiễu xạ Anh bối rối lạc vào trường lực lạ Ngưỡng ân tình đọng lại yêu thương Giải phương trình mà nghiệm đơn phương Miền nỗi nhớ nhạt nhoà vân sáng tối Điện trở bên em biết có nỗi Dang dở hồi định luật tình u Lực cản môi trường xô bạt tiêu diêu Anh trôi bến bờ bão tố Vẽ hình em với mn màu quang phổ Hạnh phúc xa mờ hội tụ hư vô Đợi chờ em tự cảm đến Để hai trái tim cộng hưởng Điện trở lớn tình khơng lay động Em nguồn sáng đời anh ... trần gian vũ trụ Nếu dịng đời tồn thơng số Bài tốn tình thức bậc hai EM VÀ TOÁN HỌC Em gái đừng ghét mơn tốn Hãy lại ta học tốn Lại gần hai ta ngồi xích lại Bài toán ta giải mà chả Tay trái cầm... gom lại tình thơ “Gia tốc” chưa đủ phải chờ “Đường giao tiếp” may gặp gỡ Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu nhỏ ! Nên hồi khơng chứa đủ tình ta Tại “nghịch biến” cho tình chia xa “Giới hạn” chi cho tình. .. số” đành chia hai ngả Sưu tầm TÌNH YÊU VẬT LÝ Anh gặp em cảm ứng tình yêu Hai ánh mắt giao thoa nhiễu xạ Anh bối rối lạc vào trường lực lạ Ngưỡng ân tình đọng lại yêu thương Giải phương trình - Xem thêm -Xem thêm Các bài thơ tình yêu Toán Học, 13 bài thơ về tình yêu và toán học Bài 1 Tình Yêu và toán họcÁnh xạ cuộc đời đưa anh đến với emQua những lang thang trăm nghìn toạ độEm số ảo ẩn mình sau số mũPhép khai căn em biến hoá khôn lườngÔi cuộc đời đâu như dạng toàn phươngBao kỳ vọng cho khát khao tiến tớiBao biến số cho một đời nông nổiPhép nội suy từ chối mọi lối mònCó lúc gần còn chút EpsilonEm bỗng xa như một hàm gián đoạnAnh muốn thả hồn mình qua giới hạnLại chìm vơi cạn mãi giữa phương trìnhTình yêu là định lý khó chứng minhHai hệ tiên đề chênh vênh xa lạBao lô gic như giận hờn dập xoáVẫn hiện lên một đáp số cuối cùngMẫu số niềm tin đâu dễ quy đồngphép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướngLời giải đẹp đôi luc do lầm tưởngÔi khó thay khi cuộc sống đa chiềuBao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêuAnh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đạiEm vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dạiNơi trái tim anh,em mãi mãi là hằng số vô biênBài 2 Bài toán tìnhời tổng hợp bởi muôn ngàn mặtMà tình em là quĩ tích không gianKiếp nhân sinh những hàm số tuần hoànQuanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giácAnh không muốn cuộc đời đầy Sin CosSống khép tròn trong cộng trừ nhân chiaCạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùngMà hạnh phúc chính là đường biểu diễnSống yên bình vào vòng đời tịnh tiếnâu phải là nghiệm số của lòng traiAnh muốn lên tận cực của thiên tàiể đo lấy bán kính trần gian vũ trụNếu dòng đời toàn là thông sốBài toán tình là căn thức bậc haiBài 3 Anh tìm emAnh tìm em trên vòng tròn lượng giác,Nét diễm kiều trong tọa độ không trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,Còn tất cả chỉ theo chiều hư mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản số tìm, giờ chỉ có hư vô,Đường hội tụ, hay phân kỳ giải chờ đợi một lời em giải thích,Qua môi trường có vòng chuẩn chính số đo cường độ của tình thương,Định lý đảo, tìm ra vì giao mai đây tương quan thành gián đoạn,Tính không ra phương chính của cấp ra đi theo hàm số ẩn tàng,Em trọn vẹn thành phương trình vô 4 Tìm emPhương trình nào đưa ta về chung lốiĐịnh lý nào sao vẫn mãi ngăn đôiBiến số yêu nên tình mãi hai nơiĐiểm vô cực làm sao ta gặp đượcĐạo hàm kia có nào đâu nghiệm trướcĐể lũy thừa chẳng gom lại tình thơGia tốc kia chưa đủ vẫn phải chờĐường giao tiếp may ra còn gặp gỡNhưng em ơi! Góc độ yêu quá nhỏ !Nên vẫn hoài không chứa đủ tình taTại nghịch biến cho tình mãi chia xaGiới hạn chi cho tình yêu đóng khépLục lăng kia cạnh nhiều nhưng rất đẹpTại tình là tâm điểm chứa bên trongNên đường quanh vẫn mãi chạy lòng vòngĐiểm hội tụ vẫn hoài không với tớiEm cũng biết tung, hoành chia hai lốiĐể tình là những đường thẳng song songĐiểm gặp nhau vô cực chỉ hoài côngĐường nghịch số thôi đành chia hai ngảBài 5 Anh và emAnh đau đớn nhìn em qua quỹ tíchTình em nào cố định ở nơi đâuAnh tìm em khắp diện tích địa cầuNhưng căn số đời anh đành cô độcĐể anh về vô cực dệt duyên mơCho không gian trọn kiếp sống hững hờChiều biến thiên là những cơn biễu diễn là chuỗi ngày chán nảnEm sung sướng trên đường tròn duyên dángAnh u sầu trên hệ thống x-yBiết bao giờ đôi ta được phụ kềAnh đành chết trên đường tiếp cậnÔi anh chết cũng vì hệ sốĐịnh đời anh trong biểu thức khổ đauNhư cạnh góc vuông , với cạnh huyềnGần nhau đấy nhưng không trùng hợpQua những điều trên ta quy ướcTình yêu là 1 cái compaVòng tròn nào dù nhỏ dù toCũng đều có tâm và bán kínhTâm ở đây là tâm hồn cố địnhBán kính là nỗi nhớ niềm thươngBài 6 Ẩn số tình yêuTa gặp nhau qua phương trình thể tíchÁnh mắt buồn những chẳng kém thiết thaGóc độ nào mà tính mãi không raHay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cáchĐời "nghịch số " nên em không oán trách"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi"Định lý" nào mà ngăn được bờ miKhông rơi rớt hạt châu buồn hận tủi"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủiNên đau buồn là "hệ luận "trần gianTình yêu em dù chứa đựng ngút ngànNhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song"Yêu thuơng chi chỉ là những hoài côngNên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"Bài 7 Định nghĩa tình yêuLà giao điểm hai tâm hồn đối xứngLà tương giao hay đồ thị hai chiều,Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,Đầy tạp số tôi học hoài không hiểuTôi cố định trong sân trường đơn điệu,Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,Theo em mãi suốt đời về vô cựcTình tôi đó chẳng cần dùng công thức,Tan trường về tôi cố sức song song,Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,Hai năm dài đáp số giải không xong,Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,Lòng điên đảo trước định đề đen bạcTôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyệnTìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,Đành đi theo phân giác tận chân trời,Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệmBài 8 TìnhTình đâu là căn thức bậc haiế có thể ngồi yên mà xét dấuEm phải nhớ tình yêu là góc sốMà hai ta là những kẻ chứng minhừng bao giờ đảo vế một phương trìnhCứ thong thả mà vui trên đồ thịTìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩSẽ thấy dần hệ số góc tình yêuừng vội vàng định hướng một hai chiềuRồi một buổi ta đồng qui tại gócEm mĩm cười như tiếp tuyến bên tôiTôi vội vàng phân tích nét hoa tươiVà nhận thấy em xinh xinh cực đạiEm khó hiểu thì tôi đành vô giảiBài toán giải bằng phương pháp tương giaoNhìn em cười tôi định nghĩa tình yêuNhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệmChưa hẹn hò mà lòng như bất biếnChưa thân nhau mà đã thấy so leTrót yêu rồi công thức có cần chiVì hệ luận ái tình không ẩn sốEm không nói tôi càng tăng tốc độể mình tôi trên quãng đường đơn là chết là triệt tiêu tất cảTình tiệm cận riêng mình tôi buồn quáNỗi cô đơn không giới hạn ngày maiTôi mang em đặt điều kiện tương laiCho tôi sống với nỗi niềm đơn giảnBài 9 Tôi và emTôi và em tính tình hơi đồng dạngSống bên nhau chắc tĩ số cân bằngTôi xin thề không biện luận cao xaMà chỉ lấy định đề ra áp dụngTôi có thể chứng minh là rất đúngVì tình tôi như hàng điểm điều hòaNếu bình phương tôi lại rút căn raCũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích Trong bài thơ thầy cộng gió với mây Bằng công thức tính Cô tang của góc Lá thu rơi bay vào trong lớp học Thầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm" Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết "Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt Radian của cầu vòng là một số pi"... Bài Thơ tình Toán Học số 2 Đường vào tim em sao quá là rắc rối Đồ thị hàm số nào cũng chẳng vẽ nổi đường đi Dài vô tận như một số pi Dù cố mấy anh vẫn không đi hết! Phút em nhìn anh là phép chia không hết, Số dư dài vương vấn mãi tim anh Em cứ tạo hai đường thẳng song song Để anh muốn gần phải bẻ cong định lí! Em cứ lặng im ,không nói ra ý nghĩ Rằng anh trong em chỉ bằng Cos 90o =0 Tỉ lệ thời gian túi tiền anh hết hơi và tình phí đã qua dương củ lạc dương vô cùng Rồi một ngày kia mắt anh tròn xoe như đường tròn lượng giác Khi bất ngờ một bài toán bậc 2 Cứ lầm tưởng rằng nghiệm duy nhất với ai Thật kinh hoàng phương trình vô nghiệm Bài Thơ tình Toán Học số 3 Tôi vẫn nhớ những khi em ối Diện Ánh mắt nhìn bằng Góc ộ ường Cong Lòng xôn xao cho Quĩ ạo đi vòng Hồn tôi để Giao em ường Tiếp Tuyến Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến Gặp một lần, nơi Tiếp iểm mà thôi Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực Như thật thà Cân Xứng nơi con tim Tôi Phân ều, và xuyên qua giữa em Nơi Trung iểm, tôi muốn tình Vuông vẹn Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau Em vì ai mà Phụ để tôi sầu Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương ến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp Nói làm chi, ịnh Phân đà muôn kiếp Em lạc vào một Quĩ Tích cuồng quay Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện Bài Thơ tình thứ 4 Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn Có lúc gần còn chút Epsilon Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng Phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, Em mãi mãi là hằng số vô biên Bài thơ tình số 5 Nơi anh đến là không gian vô tận Từ một điểm thôi vẽ được rất nhiều Những đường thẳng song song chẳng cùng chiều Nhiều mặt phẳng gặp nhau nơi vô định Nơi quĩ tích là những đường đã định Như hệ thái dương tâm điểm mặt trời Trái đất, mặt trăng ... xoay quanh rã rời Vẫn phải giữ đường xoay trong quỹ đạo Đường anh đi bất biến do đào tạo Rất thẳng ngay nên không có đạo hàm Vì đường thẳng nên dễ tính nguyên hàm Còn ẩn số thì không cần phải kiếm Tình yêu của anh giống như hằng số Chẳng mập mờ như căn số phải tìm Nghiệm thực tình vui, nghiệm ảo nát tim Là hằng số tình anh không biến đổi Bởi em thích tình yêu trong dời đổi Phép vi phân em chẻ nhỏ tình yêu Dùng vị tự em đổi tình ngược chiều Hằng số triệt tiêu, tình yêu vô nghiệm Em yêu ơi ! tình đâu cần phải kiếm Ngay trong em đã có một trái tim Tình trong tim, sao cứ mãi kiếm tìm Bằng toán học , sao tìm ra đáp số ??? Bài thơ tình số 6 Tôi làm thơ tặng người em bé nhỏ Nhớ những ngày ta vui sống bên nhau Khi gặp em ta chẳng biết nói chi Vì ta vẫn song song và vô định Rồi một buổi ta đồng qui tại góc Em mỉm cười như tiếp tuyến bên tôi Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi Và nhận thấy em xinh như cực đại. ..... Em không nói, tôi gia tăng tốc độ Em hững hờ, tôi lại biến thiên nhanh Chắc là em xác định tuổi thư sinh Yêu là hết là triệt tiêu tất cả Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá Nỗi cô đơn không giới hạn nay mai Tôi mong em đặt điều kiện tương lai Cho tôi sống với tấm lòng đơn giản Tôi với em tính tình hơi đồng dạng Sống bên nhau chắc tỉ số cân bằng Tôi xin thề không biện luận lăng nhăng Mà chỉ lấy dịnh đề ra ứng dụng Tôi có thể chứng minh là tôi đúng Vì tình tôi như hàng điểm điều hoà Có phương trình rồi tôi rút căn ra Cũng khác gì điểm A trong quĩ tích Bài thơ tình số 7 Tôi nhớ người thương tôi không giới hạn Đôi mắt em cười đơn điệu giữa muôn hoa Tôi muốn tìm lim nhưng em bảo còn xa Đường phấn đấu vẫn còn chưa liên tục Em bảo tôi bước trên đường hạnh phúc Chẳng phải là khoảng cách epsilon Là đường thẳng delta tiếp tuyến với đường tròn Mà là cả một không gian n chiều tuyến tính Và thế là xích ma điều dự định Tôi đành bỏ qua cho hàm số triệt tiêu Trái tim tôi không bị chặn bởi tình yêu Gạt tư lự tôi bước trên đường dài vô hạn Tồn tại song song trong lòng tôi tình bạn Trái tim em là một hàm số khả vi Xác định tìm tôi trên một đoạn bất kỳ Và tuần hoàn như một hàm số Sin yểu điệu Từ buổi chia tay tôi không hiểu Muốn tìm em ở một điểm Gamma ? Tôi với em trên hai tuyến đường xa Vẫn liếc nhìn nhau qua một đường phân giác Những buổi hoàng hôn thả tâm hồn lưu lạc Vào ma trận của lòng em mong xác định một trái tim Biết chắc k lần em cũng sẽ lặng im Tôi không nói lập phương trình tham biến Nắm tay nhau định thức Ổstrolasky Rồi có lần qua ánh xạ xi Tôi bắt được mắt em qua vòng tròn lượng giác Thân hình em là một đường cong bậc hai tổng quát.... Bài thơ Tình thứ 8 Tôi yêu em với tình yêu"Cố Định" Hiến dâng em hai nghiệm số "Âm Dương" Tìm chu kỳ của "Hàm Số"tuần hoàn, Để im lặng một"Đường Cong" biểu diển Dùng"Định Lý" thay người câu ước hẹn Lấy"Lũy Thừa" làm dáng lá thư duyên Giải"Đạo Hàm" mong tiếp xúc cùng em Tìm "Tọa Độ" của"Phương Trình Toán Học" Tôi yêu em đôi mắt buồn"Lưu Động" Mũi dọc dừa"Thẳng Góc" với môi son Hàm răng đều như"Bậc Nghiệm Phương Trình" Đôi mày liễu như"Chiều Cong Định Hướng" Tôi "Khai Triển" người yêu lý tưởng "So Sánh" rồi ghi chú nơi đây Tình yêu này là "Phương Trình Bậc Nhất" "Chứng Minh" rằng tôi hết dạ yêu em Bài thơ tình thứ 9 Mỗi chúng ta là một miền xác định Sống ở trên đời như một số tự nhiên và lắm khi đường thẳng lại hóa xiên Tình ta đó biến thiên theo hàm số... Đời là thế như một câu tính đố! Nhíu cau mày lắm lúc nghĩ không ra Lòng chúng ta là một góc anpha tang, sin, cos không thể tính ra... Ta muốn kẻ lòng ta trên cây thước Chẳng hiểu sao nó lại hóa đường cong Đạo hàm đó nó vẫn cứ y nguyên Đã lồi lõm, lại còn thêm điểm uốn... Đường biểu diễn chính là đường ý muốn Tăng dần lên đến tận maximum Còn lòng ta tiến về phía vô cùng và nơi đó chính là âm vô cực... Là phân số ta ngỡ rằng số thực Mẫu ước mơ, tử số chính là ta Ứơc mơ nhiều phân số lại nhỏ đi Và lắm khi ta chỉ còn bé xíu... Ngày đăng 13/07/2014, 0900 Các bài thơ tình yêu Toán Học TÌNH YÊU VÀ TOÁN HỌC Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn Có lúc gần còn chút Epsilon Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi mãi là hằng số vô biên BÀI TOÁN TÌNH ời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến âu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai ANH TÌM EM Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều trong tọa độ không gian. Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn, Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo. Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ. Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích. Anh chờ đợi một lời em giải thích, Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương. Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán. Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, Tính không ra phương chính của cấp thang. Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng, Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm. TÌM EM Phương trình nào đưa ta về chung lối Định lý nào sao vẫn mãi ngăn đôi Biến số yêu nên tình mãi hai nơi Điểm vô cực làm sao ta gặp được Đạo hàm kia có nào đâu nghiệm trước Để lũy thừa chẳng gom lại tình thơ Gia tốc kia chưa đủ vẫn phải chờ Đường giao tiếp may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi! Góc độ yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại nghịch biến cho tình mãi chia xa Giới hạn chi cho tình yêu đóng khép Lục lăng kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là tâm điểm chứa bên trong Nên đường quanh vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm hội tụ vẫn hoài không với tới Em cũng biết tung, hoành chia hai lối Để tình là những đường thẳng song song Điểm gặp nhau vô cực chỉ hoài công Đường nghịch số thôi đành chia hai ngả ANH VÀ EM Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích Tình em nào cố định ở nơi đâu Anh tìm em khắp diện tích địa cầu Nhưng căn số đời anh đành cô độc Để anh về vô cực dệt duyên mơ Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ Chiều biến thiên là những cơn mơ. Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng Anh u sầu trên hệ thống x-y Biết bao giờ đôi ta được phụ kề Anh đành chết trên đường tiếp cận Ôi anh chết cũng vì hệ số Định đời anh trong biểu thức khổ đau Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp Qua những điều trên ta quy ước Tình yêu là 1 cái compa Vòng tròn nào dù nhỏ dù to Cũng đều có tâm và bán kính Tâm ở đây là tâm hồn cố định Bán kính là nỗi nhớ niềm thương ẨN SỐ TÌNH YÊU Ta gặp nhau qua phương trình thể tích Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha Góc độ nào mà tính mãi không ra Hay “nghịch biến ” cho lòng hoài xa cách Đời “nghịch số ” nên em không oán trách “Giới hạn ” lòng cho sầu khổ vơi đi “Định lý” nào mà ngăn được bờ mi Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi “Tâm điểm ” kia chứa chút tình ngắn ngủi Nên đau buồn là “hệ luận “trần gian Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn Nhưng “vô cực” là niềm đau “Bất biến” Ân tình anh dù luôn luôn “biễu hiện” Nhưng đường đời mình hai kẻ “song song” Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công Nên “ẩn số ” tình yêu không “tụ điểm” ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức, Tan trường về tôi cố sức song song, Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng, Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ. Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác, Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương trong tam giác ba chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến, Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi, Đành đi theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm TÌNH Tình đâu là căn thức bậc hai ế có thể ngồi yên mà xét dấu Em phải nhớ tình yêu là góc số Mà hai ta là những kẻ chứng minh ừng bao giờ đảo vế một phương trình Cứ thong thả mà vui trên đồ thị Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu ừng vội vàng định hướng một hai chiều Rồi một buổi ta đồng qui tại góc Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi Và nhận thấy em xinh xinh cực đại Em khó hiểu thì tôi đành vô giải Bài toán giải bằng phương pháp tương giao Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu Nhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến Chưa thân nhau mà đã thấy so le Trót yêu rồi công thức có cần chi Vì hệ luận ái tình không ẩn số Em không nói tôi càng tăng tốc độ ể mình tôi trên quãng đường đơn điệu. Yêu là chết là triệt tiêu tất cả Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai Tôi mang em đặt điều kiện tương lai Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản TÔI VÀ EM Tôi và em tính tình hơi đồng dạng Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng Tôi xin thề không biện luận cao xa Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng Tôi có thể chứng minh là rất đúng Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa Nếu bình phương tôi lại rút căn ra Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích Tôi yêu em với một tình yêu cố định Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em Tìm toạ độ trong tình yêu toán học ời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến âu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai EM VÀ TOÁN HỌC Em gái ơi đừng ghét môn toán Hãy lại đây ta cùng nhau học toán Lại gần đây hai ta ngồi xích lại Bài toán nào ta giải mà chả ra Tay trái cầm chiếc compa Tay phải cầm thước đi ra đi vào Lấy hơi em nói thì thào Rằng học như thế không vào đúng thôi Đạo hàm ai lại nhân đôi Tích phân trở lai nó dôi ra liền Giới hạn thí nhớ lấy biên Tích phân xác định trong miền không gian Đồ thị trục dọc trục ngang Không cần nhớ hết mà hoang mang mình Đến khi gặp phải phương trình Không khai căn được thì bình phương lên Với bất phương trình không nên Cần xem xét dấu mới nên nhân vào Em giống như một đao hàm chưa giải Để cho anh phải mò mẫm tích phân Thân hình em một hàm số bình phương Những uốn cong vô cùng kỳ diệu EM NÓI EM YÊU… Em nói em yêu những đường tròn Ngàn đời không tính được số pi Hơn nữa đường tròn luôn hoàn hảo Anh bảo tròn trịa để làm chi? Em nói em yêu toán dựng hình Tuần tự các bước đúng như in Anh nói cuộc sống không cần thế Mà cần những bài toán chứng minh. Em nói em yêu những phương trình Cân bằng, sóng gió chẳng rung rinh Anh bảo cũng cần bất đẳng thức Để thấy giá trị của phương trình. Em nói em yêu tuổi chúng mình Hai đứa chung nhau một niềm tin Anh bảo bây giờ em mới đúng Anh với em, chung một chữ tình NỖI BUỒN Nếu em là hăng đẳng thức, Anh sẽ là một phương trình Mà kết luận bắt anh phải chứng minh Từ giả thiết là thương và nhớ. Đôi môi em như đường cong ngoại tiếp Cặp mắt buồn tiếp tuyến dưới hàng mi Tình yêu kia như muôn vàn ẩn số Để lòng anh ôm nỗi buồn vô cực. Nghiệm của đời anh Lối vào tim em như một đường hàm số Uốn vòng vèo như đồ thị hàm sin Anh tìm vào tọa độ trái tim Mở khoảng nghiệm có tình em trong đó Ôi mắt em phương trình để ngỏ Rèm mi mịn màng nghiêng một góc anpha Mái tóc em dài như định lí Bunhia Và môi em đường tròn hàm số cos Xin em đừng bảo anh là ngốc Sinh nhật em anh tặng trái cầu xoay Và đêm Noel hình chóp cụt trên tay Anh giận em cả con tim thổc thức Mãi em ơi phương trình không mẫu mực Em là nghiệm duy nhất của đời anh “Phương trình” nào đưa ta về chung lối “Định lý” nào sao vẫn mãi ngăn đôi “Biến số” yêu nên tình mãi hai nơi Điểm “vô cực” làm sao ta gặp được “Đạo hàm” kia có nào đâu nghiệm trước Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ “Gia tốc” kia chưa đủ vẫn phải chờ “Đường giao tiếp” may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại “nghịch biến” cho tình mãi chia xa “Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép “Lục lăng” kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là “tâm điểm” chứa bên trong Nên “đường quanh” vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm ” hội tụ” vẫn hoài không với tới Em cũng biết “tung, hoành” chia hai lối Để tình là những đường thẳng “song song” Điểm gặp nhau “vô cực” chỉ hoài công Đường “nghịch số” thôi đành chia hai ngả BÀI TOÁN Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu, Đã vội vàng biện luận thế thôi sao? Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào Giả thiết đó muôn đời không thay đổi! Càng phân tích, tim anh càng nhức nhói! Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?… Anh yêu em bằng định lý chân thành, Và tình anh đã tiến về vô cực! Nếu em xét tình anh trên số thực, Anh sẽ dùng số phức để chứng minh! Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình Anh vững tin, xin em đừng giới hạn! Hai con tim chúng mình không đồng dạng, Hay vì em đã tối giản tình anh? Dù hy vọng là ẩn số mong manh, Thì hệ quả tình anh… không hối hận! Anh đang đi trên con đường tiệm cận, Của đời em trên mặt phẳng tình yêu, Không tiếp điểm, mặc kệ, anh vẫn yêu! Khái niệm đó thầm mong em sẽ hiểu!… Chỉ xin em một tình yêu cực tiểu, Anh mãi yêu bằng quy tắc bình phương. Lòng thầm mong tình em cũng tương đương, Dẫu đôi ta – Hai con đường phân biệt! Tuy vô nghiệm anh vẫn yêu mãnh liệt, Đường tình yêu dù biết vẫn song song! Không “điểm chung” cõi lòng anh vẫn mong Sẽ “giao nhau” trong khoảng không nào đó! Trong quỹ tích tình em, anh không có Nhưng vẫn yêu để chứng tỏ tình mình. Đó là điều mà anh phải chứng minh, Ôm ấp mãi hằng số tình… tuyệt vọng!!!… Không có em đời anh là tập rỗng, Thiếu vắng em như “mẫu số bằng không”! Luôn tồn tại một niềm tin vô vọng, Bởi yêu ngoài miền xác định tình em! Đêm rồi đêm như giai thừa nỗi nhớ, Hướng tình anh vào trung điểm tim em Lòng hằng mong sẽ tìm ra tọa độ, Anh sẽ làm tiếp tuyến… của đời em!… Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn Có lúc gần còn chút Epsilon Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi mãi là hằng số vô biên ời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến âu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài ể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai “Phương trình” nào đưa ta về chung lối “Định lý” nào sao vẫn mãi ngăn đôi “Biến số” yêu nên tình mãi hai nơi Điểm “vô cực” làm sao ta gặp được “Đạo hàm” kia có nào đâu nghiệm trước Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ “Gia tốc” kia chưa đủ vẫn phải chờ “Đường giao tiếp” may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại “nghịch biến” cho tình mãi chia xa “Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép “Lục lăng” kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là “tâm điểm” chứa bên trong Nên “đường quanh” vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm ” hội tụ” vẫn hoài không với tới Em cũng biết “tung, hoành” chia hai lối Để tình là những đường thẳng “song song” Điểm gặp nhau “vô cực” chỉ hoài công Đường “nghịch số” thôi đành chia hai ngả Sưu tầm . Các bài thơ tình yêu Toán Học TÌNH YÊU VÀ TOÁN HỌC Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ. đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai EM VÀ TOÁN HỌC Em gái ơi đừng ghét môn toán Hãy lại đây ta cùng nhau học toán Lại gần đây hai ta ngồi xích lại Bài toán nào ta giải mà chả. công Nên “ẩn số ” tình yêu không “tụ điểm” ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không - Xem thêm -Xem thêm Các bài thơ Tình yêu Toán học, Các bài thơ Tình yêu Toán học,

bài thơ tình yêu toán học