Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai Chương 1 ẦmMột tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, giữa bầu trời tối đen như mực chợt có một luồng sét xuất hiện, tỏa ánh sáng chói lòa soi sáng cả thế giới, rồi lại mau chóng tan biến vào màn đêm vô tận.
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình - Chương 63 "Có thể cho tôi biết, vì sao cô lại không thể nói chuyện được không?" Anh thật sự rất kỳ quái, mọi người đều nói 'chín câm mười điếc' (tức là đa số người bị câm đều là do bị điếc), nhưng cô lại vẫn
Đọc truyện Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai full (đã hoàn thành) của tác giả Vô Danh, kể về bốn năm trước cô bị chính người chồng cô yêu thương lợi dụng mình còn tàn nhẫn bỏ rơi cô. Sau đó cô lựa chọn con đường đi khỏi cuộc sống hôn nhân âm u đó rồi bốn năm sau, cô lại dắt đứa con đáng yêu quay
"Đường Hạo Minh vẫn chưa biết chúng ta đã tìm được Tống Vy, hơn nữa còn bắt được Lâm Giai Nhi vậy nên có thể anh ta sẽ quay lại." Đường Hạo Tuấn nheo mắt nói. Trình Hiệp hiểu ra, hai mắt sáng lên: "Tổng giám đốc, ý của anh là muốn bắt cua trong rọ?
Điểm thành tích: 16. Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai. Thể loại: Ngôn Tình , Truyện Ngược , Tác giả: Vô Danh. Tóm tắt: Thể loại: HĐ,Ngôn Tình,Ngược Trước Sủng Sau,HE Trong cuộc sống này có rất nhiều việc xảy ra rồi dù có hồi hận liệu có làm lại được. Cũng như
HHobFp. Cùng đọc truyện Vợ Cũ Quay Lại Tổng Tài Biết Sai của tác giả Vô Danh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại HĐ,Ngôn Tình,Ngược Trước Sủng Sau,HETrong cuộc sống này có rất nhiều việc xảy ra rồi dù có hồi hận liệu có làm lại được. Cũng như vào bốn năm trước cô bị chính người chồng cô yêu thương lợi dụng mình còn tàn nhẫn bỏ rơi đó cô lựa chọn con đường đi khỏi cuộc sống hôn nhâm âm u đó để rồi bốn năm sau, cô lại dắt đứa con đáng yêu quay về, trừng phạt người chồng khốn kiếp, đấu với ả tình nhân, rồi vô tình phát hiện ra một bí mật động trời. Cuối cùng, người chồng tổng tài kiêu ngạo trước nay chưa bao giờ cúi đầu giờ hối hận nói rằng Anh sai rồi, em quay về đi được không? Cô trả lời Anh nói cái gì? Nói to lên, tôi nghe không rõ!
Ngày hôm sau…Tại văn phòng tổng tài công ty Lâm Thị, Lâm Kính Trạch đặt tách trà mà trong vòng mười phút đã cầm lên tám lần xuống, bàn tay cứ lóng ngóng gõ liên tục lên nay Lâm Kính Trạch không mặc phong cách nổi bật như mọi ngày nữa mà đổi sang mặc một bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng, phá lệ thắt một chiếc cà vạt mà bình thường anh chỉ thắt khi bàn chuyện làm ăn những thế, Lâm Kính Trạch còn sửa cả kiểu tóc, mái tóc hơi dài của anh nay đã được cắt ngắn đi một chút, còn dùng keo vuốt lên cho thẳng thớm, một công tử ăn chơi bây giờ đã trở thành một doanh nhân đứng đắn, thậm chí nét mặt cũng không còn vẻ ngông nghênh nữa, nhìn kĩ còn có thể thấy một sự trông đợi và sốt ruột, tất cả những điều ấy khiến Lâm Kính Trạch trông còn quyến rũ hơn bình thường gấp tay nhìn đồng hồ, thấy mới chỉ có hai phút trôi qua, Lâm Kính Trạch lại cầm tách trà lên nhấp một giác, Lâm Kính Trạch lại cầm tờ lí lịch lên xem, ánh mắt cứ lưu luyến nhìn vào tấm ảnh thẻ trên đó Có lẽ đã bốn năm rồi, mình đã bốn năm không gặp cô ấy rồi, không biết cô ấy bây giờ có thay đổi một hơi thật sâu để lấy lại tâm trạng bình tĩnh, Lâm Kính Trạch đặt tờ lí lịch xuống rồi nhấc điện thoại lên gọi “Anh mau vào văn phòng tổng tài ngay cho tôi!”Nói xong, Lâm Kính Trạch liền cúp máy, chưa đầy một phút sau, trợ lí của Lâm Kính Trạch đã thở phì phò chạy đến “Lâm tổng, anh… anh tìm tôi có chuyện gì?”“Không phải đã nói giờ phỏng vấn là tám giờ rưỡi sao? Tại sao bây giờ tám rưỡi rồi mà cô ấy còn chưa đến?” Lâm Kính Trạch khó chịu nhìn trợ lí của Lâm Kính Trạch chỉ nghe anh nói đến “cô ấy”, nhất thời không hiểu, nghĩ ngợi một lúc mới hiểu ra, thì ra người mà Lâm tổng đang hỏi là người sẽ đến phỏng vấn hôm nay!Anh ta liền uất ức nói “Lâm tổng, anh quên rồi sao? Hôm qua tôi có bàn với anh về thời gian phỏng vấn, tôi định sắp xếp là tám giờ rưỡi, nhưng anh lại bảo tám rưỡi là giờ cao điểm, không muốn cô ấy bị tắc đường dẫn đến tâm trạng không vui, thế nên đã đổi giờ phỏng vấn lại thành chín giờ rồi.”“Thế à?” Lâm Kính Trạch hỏi lại.“Lẽ nào không phải?” Trợ lí trợn tròn mắt, anh ta hoàn toàn không ngờ, một người có trí nhớ tốt gấp vạn lần anh ta như Lâm tổng mà bây giờ lại quên mất chuyện đã bàn suốt hai tiếng đồng hồ hôm qua!“Ừ…” Lâm Kính Trạch trầm ngâm một lát, sau đó mới nhớ lại, hình như đúng là như anh lại nhìn đồng hồ, thấy còn phải đợi thêm nửa tiếng nữa.“Thôi được rồi!” Lâm Kính Trạch khó chịu phẩy tay, bước đến ngồi xuống cái ghế da của mình rồi quay lưng lại với trợ lí nói “Vậy anh ra ngoài trước đi.”“Vâng.” Trợ lí gật đầu, lén nhìn sắc mặt Lâm Kính Trạch rồi hơi ngơ ngác bước về phía cửa văn đúng lúc này thì ngoài cửa văn phòng lại chợt vang lên tiếng lí đến ngay trước cửa lập tức mở cửa ra, trông thấy một nhân viên của phòng hành chính chuyên phụ trách việc đón khách đang đứng ở cửa, mỉm cười nói “Lâm tổng có ở đây không? Người hôm qua sắp xếp đến phỏng vấn hiện giờ đã đến rồi.”“À, chuyện này…”Trợ lí còn chưa nói xong thì chợt nghe “xoạt” một tiếng, Lâm Kính Trạch đang ngồi quay lưng trên ghế bỗng đứng phắt dậy rồi bước nhanh ra đưa mắt nhìn, trông thấy bên cạnh nhân viên hành chính kia có một cô gái đang đứng, cô mặc bộ đồ công sở màu trắng, phía trên là áo khoác tay dài lịch sự, phía dưới là chiếc váy dài tinh tế, phối thêm đôi giày cao gót màu đen cùng với hoa tai và vòng cổ trân châu trắng, toát ra một cảm giác thanh tao.“Sở Hà…” Lâm Kính Trạch mấp máy môi, đã bao nhiêu năm rồi, nhưng khi gặp lại Thẩm Sở Hà thì anh vẫn cứ ngẩn ngơ như Sở Hà trông thấy Lâm Kính Trạch, đôi mắt to tròn lập tức tràn ngập niềm vui “Anh Lâm!”Ba phút sau…Trong văn phòng lúc này chỉ còn lại Lâm Kính Trạch và Thẩm Sở Sở Hà cầm cốc cà phê mà trợ lí vừa bưng vào, nhấp một ngụm, sau đó đưa mắt nhìn Lâm Kính Trạch đang rất không tự nhiên rồi hỏi “Sao vậy, anh Lâm, anh vẫn chưa tha thứ cho em sao?”“Sao có thể chứ?” Lâm Kính Trạch trả lời rất lớn tiếng, rồi sau đó nhận ra mình có hơi kích động bèn hạ giọng xuống, “Sao có thể chứ? Sở Hà, anh trước nay chưa bao giờ trách em cả.”“Vậy tốt quá.” Thẩm Sở Hà thở phào nhẹ nhõm, gương mặt ánh lên nụ cười dịu dàng, “Lúc ấy em còn bé, làm việc mà không nghĩ đến hậu quả, cũng may anh Lâm không so đo với em.”Lâm Kính Trạch cũng cười đầy cảm khái với Thẩm Sở Hà, chợt nhớ lại chuyện đã xảy ra cách đây rất lâu ấy, Lâm Kính Trạch còn chưa đến làm ăn ở thành phố H, anh vẫn đang học thạc sĩ, chuyên ngành quản lí nghiệp vụ và thiết kế trang hướng dẫn cho Lâm Kính Trạch khi ấy chính là bố của Thẩm Sở Hà Giáo sư sư Thẩm này là một nhà nghệ thuật, khi Thẩm Sở Hà vào cấp hai thì ông li hôn với mẹ của cô, sau đó lại kết hôn với một học trò của mình, nói cô học trò đó mới là tình yêu đích thực của của Thẩm Sở Hà rất đau lòng, sau khi li hôn đã giao Thẩm Sở Hà lại cho bố cô rồi một mình bỏ ra nước đó về sau, Thẩm Sở Hà sống chung với giáo sư Thẩm và mẹ Thẩm Sở Hà vào cấp ba đã không học tại trường trung học ở thành phố của họ mà thi vào một trường trung học ở thành phố H, Lâm Kính Trạch thời gian này trong lúc nghỉ hè đã quen Thẩm Sở ấy, Lâm Kính Trạch lái chiếc xe sang của mình, xách theo một đống quà cáp đến nhà của giáo sư điều khác biệt là, hôm nay người ra mở cửa cho anh không phải là vợ của thầy mà lại là một cô gái trẻ có mái tóc đen dài, mặc bộ váy trắng tinh, cô có đôi mắt to tròn và bờ mi quyến rũ, hai má ửng hồng theo kiểu chỉ có thiếu nữ mới Lâm Kính Trạch đã từng gặp rất nhiều người đẹp, nhưng cô bé Thẩm Sở Hà khi ấy lại toát ra một khí chất thiếu nữ dịu dàng, độc nhất vô lúc Lâm Kính Trạch đang ngẩn người thì bỗng có một giọng cười yêu kiều vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, anh quay sang thì trông thấy mẹ kế của Thẩm Sở Hà đang mặc một bộ váy ngủ màu đỏ rượu, đung đưa người đi đến trước mặt hai người Sở Hà vừa nãy còn tươi cười, lúc này đây lập tức trở nên sợ sệt, cô vội vàng lùi lại một bước, tự giác nhường đường cho mẹ kế của Thẩm Sở Hà giống như không hề trông thấy cô, cứ đi thẳng đến trước mặt Lâm Kính Trạch rồi đưa tay nắm lấy bàn tay đang cầm quà của anh, sau đó cười nói “Trời ơi, Kính Trạch, đến thôi là được rồi, sao còn mang quà cáp theo làm gì?”Lâm Kính Trạch hơi ngượng ngùng rụt tay lại, sau đó lại quay sang nhìn Thẩm Sở Sở Hà lại như không nhìn thấy gì cả, vẫn cứ cúi đầu, không dám nhìn hai người họ.“Ha ha, em nghe nói giáo sư dạo này không khỏe, thế nên đã mua một ít đồ bổ đến tặng cho thầy.” Lâm Kính Trạch giải thích.“Kính Trạch đúng là có lòng!” Mẹ kế của Thẩm Sở Hà đưa bàn tay thon thả lên vén tóc mai, cứ cười tít mắt mà nhìn Lâm Kính Trạch, “Ông Thẩm nhà cô có một học trò hiểu chuyện như em, đúng là có phúc mà.”“Chậc…” Lâm Kính Trạch gượng cười, anh cảm thấy không biết từ lúc nào, người vợ của thầy trước mặt hình như càng lúc càng nhiệt tình với anh, thậm chí nhiệt tình đến mức có hơi lố.
“Được rồi, đã nói em đừng đụng đến chị ta, bây giờ bị một vố rồi chứ gì!” An Điềm trượt ghế đến cạnh Khưu Doanh Doanh, nói rất thấm thía. “Nhưng mà, ngay cả những bản thảo cơ bản nhất cũng không nộp, chị ta còn đi làm để làm gì?” Khưu Doanh Doanh siết mạnh cây bút chì trong tay, nói với vẻ không hài lòng. “Tô tổng và Lâm tổng cũng không nói gì, vậy chúng ta cũng đừng nói gì cả.” An Điềm vỗ vai Khưu Doanh Doanh rồi quay sang nhìn Chu Mộng Chỉ. Thật ra, trong lòng An Điềm, ít nhiều cũng có chút áy náy với Chu Mộng Chỉ. Tuy nhiên, sự áy này này cũng không quá nhiều. Năm đó, khi Chu Mộng Chỉ đã làm tổn thương cô, bây giờ cô ta chịu như vậy, cũng xem là gây nhân nào gặt quả đó. “Hứ, không nói thì không nói. Nhìn chị ta thêm một cái là xem trọng chị ta rồi!” Khưu Doanh Doanh nói lầm bầm. An Điềm cũng mỉm cười với vẻ bất lực, rồi trở về chỗ ngồi của mình và tiếp tục vẽ mẫu. Lúc này, Thẩm Sở Hà đang ngồi cách đó không xa vẫy tay với Khưu Doanh Doanh, ra hiệu kêu cô mau đi qua đó. Khưu Doanh Doanh không hiểu, nhưng cũng uể oải trượt ghế đến bên cạnh Thẩm Sở Hà. An Điềm cũng nhìn thấy, nhưng chỉ lắc đầu và tiếp tục vẽ mẫu. Thẩm Sở Hà nhìn vào Khưu Doanh Doanh với vẻ mặt tươi cười rồi nói “Xem em kìa, mặt giận như sắp méo luôn rồi kìa!” “Em bị chọc tức đến vậy rồi, vậy mà chị còn cười được!” Khưu Doanh Doanh trợn mắt nhìn Thẩm Sở Hà với vẻ giận dữ. “Chị nói này, em như thế thì chẳng ra thể thống gì cả!” Thẩm Sở Hà chỉ vào trán Khưu Doanh Doanh. “Cô ta chọc tức em, em không thể chọc tức lại cô ta à? Tự mình giận dỗi, đó là chuyện chỉ có túi trút giận mới làm thôi.” “Vậy em còn có thể làm gì?” Khưu Doanh Doanh thở dài. “Chị An Điềm đã nói rồi, Lâm tổng và Tô tổng còn không nói gì nữa là.” “Lâm tổng và Tô tổng có cách của họ, còn chúng ta có cách của chúng ta chứ!” Thẩm Sở Hà khéo léo dạy dỗ. “Em đã quên chuyện lần trước thiết kế của Chu Mộng Chỉ được Lâm tổng đề cử, sau đó bị mọi người phủ định rồi sao?” “Em đâu có quên!” Khưu Doanh Doanh ngỡ ngàng. “Nhưng mà chuyện đó thì có liên quan gì đến việc em muốn chống lại Chu Mộng Chỉ?” “Bây giờ thành phẩm của đợt thiết kế đó đã được đưa ra thị trường, hơn nữa còn mang lại doanh thu không nhỏ!” Thẩm Sở Hà cảm thấy rằng mình sắp nói ra câu trả lời luôn rồi. “Ý chị là, dùng thành tích của chị An Điềm để đả kích Chu Mộng Chỉ?” Khưu Doanh Doanh hỏi dò. “Em cũng không ngốc lắm!” Thẩm Sở Hà mỉm cười đầy ẩn ý. “Ha ha, sao em lại không nghĩ ra chiêu này nhỉ?” Khưu Doanh Doanh đặt cây bút trong tay xuống, ho nhẹ một tiếng rồi đứng dậy. “Trời ơi, chị An Điềm, em nghe nói các thành phẩm mà chúng ta tung ra thị trường lần này có hiệu quả tốt lắm đấy. May mà không dùng mẫu thiết kế của ai đó, nếu không thì thật mất mặt!” Khưu Doanh Doanh nhìn về phía Chu Mộng Chỉ, giọng điệu vô cùng mỉa mai. “Doanh Doanh, em đang làm gì vậy?” An Điềm đang tập trung vẽ nghe thấy Khưu Doanh Doanh lại chuẩn bị gây hấn, cô vội đi đến trước mặt Khưu Doanh Doanh túm lấy tay cô ấy. “Sao vừa mới yên được một lúc lại gây tiếp rồi?” “Tóm lại em thấy chị ta rất chướng mắt!” Khưu Doanh Doanh gạt tay An Điềm rồi tiếp tục nhìn về phía Chu Mộng Chỉ hét lên “Có bản lĩnh thì kiêu ngạo cũng được, đằng này không có gì mà lại thích tỏ vẻ, đúng là đáng thương.” “Doanh Doanh, em…” “Cô câm miệng cho tôi!” Một giọng nói lạnh lùng ngắt ngang lời An Điềm. Chu Mộng Chỉ từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn chằm chằm vào Khưu Doanh Doanh. Dạo này cô ta đã xảy ra nhiều chuyện lắm rồi, vậy mà con nhỏ Khưu Doanh Doanh này vẫn tự đâm đầu vào họng súng! “Tại sao tôi phải câm miệng?” Khưu Doanh Doanh hất cằm lên. “Bộ tôi có chỉ đích danh tên chị hả? Hay chị có tật giật mình, biết rõ mình là kẻ vô dụng?” “…” Chu Mộng Chỉ bị chọc giận đến tái mét mặt mày, cô ta không chịu đựng được nữa Thiên Tuấn nghi ngờ mình, người anh họ luôn bảo vệ mình đã rời xa mình, ngay cả những đồng nghiệp nghèo hèn trong văn phòng này cũng sắp cưỡi lên đầu lên cổ mình rồi! Cô ta nhất định phải cho Khưu Doanh Doanh biết tay. Dù có thể quấy rầy Thiên Tuấn, cũng nhất định phải cho cô ta một bài học! Suy cho cùng, Khưu Doanh Doanh đã châm biếm mình trước! Sau khi cô ta chịu quá nhiều đả kích như thể, tâm trạng mất kiểm soát là điều có thể lý giải được! Nghĩ vậy, Chu Mộng Chỉ lập tức giơ tay ra cầm lấy cốc trên bàn, rồi đi vài bước đến trước mặt Khưu Doanh Doanh. “Chị định làm gì?” Khưu Doanh Doanh thấy Chu Mộng Chỉ hung hăng bước đến, trong lòng cũng hơi sợ, nhưng vẫn nghểnh cổ lên đứng yên tại chỗ. “Tôi định làm gì hả?” Chu Mộng Chỉ cười khẩy, giơ tay lên và ném chiếc cốc trong tay về phía bên kia. “Xoảng” một tiếng, khoảnh khắc mà Chu Mộng Chỉ giơ tay lên, An Điềm đã nhanh tay hất mạnh chiếc cốc trong tay Chu Mộng Chỉ xuống sàn. Nên cuối cùng, nước trong ly không bắn vào người Khưu Doanh Doanh mà rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nước cũng bắn đầy mặt sàn. Các đồng nghiệp trong văn phòng đưa mắt nhìn nhau, Trương Hiển Hy cũng ngoảnh mặt làm thinh. “An Điềm, cô bớt lo chuyện bao đồng đi!” Chu Mộng Chỉ nhìn chằm chằm vào An Điềm. Cô ta không tìm An Điềm tính sổ, An Điềm nên mừng thầm mới phải, bây giờ còn dám ra mặt giùm Khưu Doanh Doanh! Khóe môi của An Điềm cong lên cười khẩy “Chúng ta đều là đồng nghiệp, Doanh Doanh còn nhỏ, cô cần gì phải tính toán với nó? Cô muốn diễn lại một lần nữa trò “bị tạt nước” hả?” Giọng của An Điềm vừa dứt, mọi người đều nhớ lại chuyện trước đây không lâu, An Điềm và Chu Mộng Chỉ đều bị tạt nước. Hai người dính líu trong chuyện đó, cuối cùng đều không nói gì, nên đã bỏ qua. Bây giờ An Điềm đột nhiên nhắc lại, còn nói vậy với Chu Mộng Chỉ, nên mọi người đã ngay lập tức đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn sang Chu Mộng Chỉ. Chu Mộng Chỉ đứng sững sờ tại chỗ trong một giây, rồi nói với vẻ dứt khoát “Nếu cô vẫn biết điều như chuyện xảy ra lần trước, tôi cũng không có ý định tính toán với cô. Nhưng, cô lại không hề biết điều!” “Tôi không biết điều? Vậy thì sao? Cô định đi nói với chồng cô, sau đó sa thải tôi?” An Điềm giận đến mức phải phì cười. Chu Mộng Chỉ làm vậy, chẳng phải cậy thận phận là phu nhân của tổng tài tập đoàn Cố Thị mà bắt nạt cô à? Lời nói của An Điềm vừa thốt ra, các đồng nghiệp đang ngồi xem lại càng không hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Chu Mộng Chỉ kết hôn rồi? Chồng cô ta là ai? Rốt cuộc có quyền lực thế nào mà có thể sa thải An Điềm? Là Tô tổng hay Lâm tổng? Nhưng, nhìn đâu có giống! Ngay cả Khưu Doanh Doanh cũng sững sờ Thì ra còn có rất nhiều chuyện mà mình không biết! Thẩm Sở Hà ngồi yên trên ghế, trong mắt lộ ra một tia sáng vì được xem kịch hay Nhóm dự án này đúng là náo nhiệt, mình chỉ tùy tiện nói thêm một câu, liền có kịch hay để xem rồi! “Phải! Tôi muốn…” “Mộng Chỉ, tôi thấy cô cần nghỉ ngơi.” Lúc này, Trương Hiển Hy nãy giờ luôn im lặng đã đứng dậy ngắt lời Chu Mộng Chỉ. “Tôi sẽ đưa cô về nhà trước. Nếu tiếp tục chuyện này, nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô.” Nghe thấy những lời của Trương Hiển Hy, Chu Mộng Chỉ nghiến răng với vẻ không cam tâm. Cô ta liếc nhìn An Điềm Rồi sẽ có một ngày, cô ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời! “Đưa tôi về nhà đi!” Chu Mộng Chỉ quay lại nhìn Trương Hiển Hy, rồi đi thẳng ra khỏi văn phòng. Còn Trương Hiển Hy, trên mặt vẫn không có chút biểu cảm gì, sau khi liếc An Điềm một cái cũng bước ra khỏi văn phòng. An Điềm bị ánh mắt đó của Trương Hiển Hy làm cho trấn tĩnh lại ngay lập tức. Cô buồn bực nhắm mắt lại Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì thế? Ba lần bảy lượt tranh cãi với Chu Mộng Chỉ! Nếu thực sự cãi nhau, làm lộ thân phận của Chu Mộng Chỉ, người chịu thiệt chỉ có mình thôi! “Chị An Điềm…” Khưu Doanh Doanh vẫn chưa thể hoàn hồn lại hẳn kéo tay áo An Điềm, và hỏi “Vừa nãy chị và Chu Mộng Chỉ nói gì thế? Gì mà chồng của Chu Mộng Chỉ? Rồi gì mà sa thải chị nữa đó?”
Đọc truyện Vợ Cũ Quay Lại Tổng Tài Biết Sai full cập nhật chương nhanh nhất trên Nếu bạn đang cảm thấy nhàm chán với cuộc sống, bạn tìm kiếm cảm giác gì đó kích thích trái tim bạn, thì đừng bỏ lỡ thể loại truyện ngược, những “tra nam” trong truyện chắc chắn sẽ không làm các bạn thất vọng. Bạn sẽ trải qua các cảm xúc chỉ có trầm không có thăng, tức giận, điên người, và có chút đau đớn thay cho nữ chính, nhưng sau đó truyện sẽ lại sủng ngọt, lãng mạn khiến tim bạn tan chảy, có thể ngọt đến sâu răng cũng nên. Nếu nhắc đến truyện ngược trước sủng sau thì mình có một bộ truyện có thể giới thiệu cho các bạn, truyện mang tên vợ cũ quay lại tổng tài biết sai ebook, hoặc mọi người vẫn có thể tìm được truyện bằng những cụm từ sau vợ cũ quay lại tổng tài biết sai phần 2, vợ cũ quay lại tổng tài biết sai review. Truyện vợ cũ quay lại tổng tài biết sai ebook thuộc thể loại ngôn tình, hiện đại, ngược trước sủng sau, và sẽ có Happy Ending. Những bạn nào tim quá yếu thì có thể cân nhắc trước khi đọc, vì truyện không thuần sủng, phải trải qua cảm giác ngược lại ngược xuống, khiến bạn ức chế, đau lòng mới đến phần ngọt ngào. Hiện truyện vợ cũ quay lại tổng tài biết sai ebook đã được hoàn thành với tổng số chương là 540 chương. Nhân vật nữ chính tên là An Nhiên, cô có đôi mắt bồ câu, sóng mũi dọc dừa, đôi môi căng bóng, có thể nói là đạt chuẩn tất cả tiêu chuẩn của cái đẹp, tất cả kết hợp lại rất hài hòa, khuôn mặt cô hiện lại cực kỳ hoàn hảo, cộng thêm nụ cười tỏa nắng khiến ai cũng khó rời mắt khỏi cô được. Còn nhân vật nam chính tên là Cố Thiên Tuấn. Năm cô 21 tuổi, vào ngày cô tốt nghiệp đại học thì người chồng của cô lại ban cho cô một ân huệ mà cô không hề muốn. Dù biết cô yêu anh nhưng anh vẫn hỏi cô muốn gì ở anh, cô thành thật nói cô muốn anh, nhưng đáp lại cô lại là khuôn mặt lạnh lùng và những hành động quá đáng, tàn nhẫn. Anh xé toạc quần áo của cô, áp sát cô vào tường làm chuyện mây mưa, dù cô phản kháng và không chấp nhận nhưng anh vẫn tiếp tục hành vi có thể nói là phạm tội cưỡng hiếp của mình. Dù là vợ chồng nhưng nếu vợ không đồng ý mà chồng vẫn làm thì vẫn cấu thành tội. Kết hôn với Cố Thiên Tuấn một năm, anh chưa từng chạm vào cô khiến cô đau khổ và cô đơn. Hôm nay, khi thân mật với anh, đây là chuyện mà trước giờ cô luôn mơ ước nhưng cảm giác sao lại khác với những gì cô tưởng tượng như vậy. Nó không những mang đến nỗi đau về thể xác mà còn hành hạ tinh thần của cô. Sau khi trải qua sự đau đớn An Nhiên cô mới nhận ra rằng một năm nay hôn nhân của họ không hề có tình cảm gì cả, chồng cô chưa từng yêu cô, đây là một chuyện không hề có ý nghĩa, nếu thật sự có ý nghĩa thì nó chỉ đối với cô mà thôi. Hôn nhân này đối với anh như là một con cờ, cô như một con tốt để anh lợi dụng, anh lợi dụng triệt để, dùng cô để cướp lấy quyền điều hành của công ty bố mình, đuổi người mẹ kế với người em trai đi. Sau khi để đạt được tất cả mục đích của mình thì không chần chừ mà tổn thương cô, ly hôn với cô. Sau khi ly hôn với cô thì nhanh chóng khua chiêng múa trống cưới vợ khác về, cô ta tên là Chu Mộng Chỉ, nhưng có lẽ vì nghiệp quật nên cả năm vẫn chưa nghe tin cô ta có thai. Bốn năm trước cô đã rời thành phố có anh để đi nơi khác, nhưng bốn năm sau vì công việc của mình mà phải quay lại thành phố mang lại bao nhiêu vết thương lòng cho cô. Điều cô lo ngại nhất lúc này là chồng cũ sẽ biết được chuyện con trai của cô và giành mất đứa con của mình. Nhưng vì công việc cô không thể đi không, chuyện cô có thể làm là an ủi bản thân, thành phố lớn như thế này làm sao có chuyện trùng hợp gặp được anh. Nhưng chuyện gì càng sợ càng đến, cô đến một buổi tiệc cùng cấp trên để bàn chuyện công việc, không may thay cô lại gặp được người cô không muốn gặp nhất, còn có người vợ mới của anh ta là Chu Mộng Chỉ, ngoài ra còn có một người khác là quản gia của biệt thự tên là Chu Hán Khánh. Tình cảnh lúc cô gặp họ là ở nhà vệ sinh, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc cùng với giọng nôn của một người phụ nữ, vì Chu Mộng Chỉ cảm thấy cơ thể không khỏe đã khiến Cố Thiên Tuấn lo lắng nhưng còn một người cũng mang biểu cảm rất lo lắng cho cô, đó chính là quản gia của nhà họ Cố cũng đi chung với họ. Nghe tới đây, hẳn các bạn cũng thấy điểm đáng ngờ rồi nhỉ, đúng vậy, người quản gia này có quan hệ lén lút với Chu Mộng Chỉ, họ biết nhau từ nhỏ, anh là người hứa hẹn sẽ bảo vệ cô đến hết cuộc đời. Có thể nói cô vợ mới này của Cố Thiên Tuấn đang bắt cá hai tay, một bên là người quản gia cực kỳ yêu cô, hứa hẹn bảo vệ yêu thương cô cả đời, chấp nhận hy sinh tất cả vì cô, dù đau khổ khi nhìn cô ân ái với người đàn ông khác vẫn đồng ý ở bên cô. Một bên khác là người chồng giàu có và quyền thế có thể chu cấp nuôi sống cô còn rất yêu thương cô. Và chuyện gì đến cũng đến, họ chạm mặt nhau, đối mặt với cô, anh cảm thấy áy náy vì cảm thấy năm đó mình có lỗi với cô, cô cũng không hề lấy một đồng nào từ gia đình anh, ngược lại cô đầy căm hận đối với anh, kể cả nhìn cũng không muốn nhìn thêm một giây nào nữa. Sống trên đời không ai là không sai cả, chắc chắn sẽ có chuyện khiến chúng ta hối hận muốn sửa lỗi, nhưng những thứ đã xảy ra trong quá khứ không thể thay đổi được, hối hận là cảm giác không bao giờ có thể thoát khỏi. Người chồng trước đây lạnh lùng tàn nhẫn với cô, là một tổng tài bá đạo chính hiệu bây giờ lại cúi đầu nhận lỗi, nói là hối hận vì những chuyện đã làm, hi vọng cô có thể quay lại? Liệu tình huống của bộ truyện sẽ tiếp diễn như thế nào, hãy cùng đọc truyện vợ cũ quay lại tổng tài biết sai ebook để biết nhé!
Ầm...Một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, giữa bầu trời tối đen như mực chợt có một luồng sét xuất hiện, tỏa ánh sáng chói lòa soi sáng cả thế giới, rồi lại mau chóng tan biến vào màn đêm vô tận. Từng giọt mưa lớn như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, tí ta tí tách rơi vào trong cửa sổ biệt thự, từ từ khiến căn phòng thấm ướt.“Cô rốt cuộc muốn gì?” Cố Thiên Tuấn nói bằng giọng say rượu đầy khó chịu, thân hình cao lớn của anh không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể đẩy An Nhiên áp sát vào bức tường bằng đá hoa cương đắt tiền, hai bàn tay lực lưỡng như muốn bóp nát bờ vai gầy của sao người phụ nữ này lại cứng đầu như thế? Anh trước nay chưa từng yêu cô, từ năm đầu tiên kết hôn cho đến tận bây giờ, anh chưa từng chạm vào cô một lần nào, lẽ nào cô vẫn chưa hiểu sao?“Em muốn anh!” An Nhiên gào lên tức tưởi, ngẩng nhìn Cố Thiên Tuấn bằng gương mặt đẫm nước mắt, “Thiên Tuấn, em muốn anh, em chỉ muốn anh thôi!”“Muốn tôi đúng không?” Ánh mắt Cố Thiên Tuấn nhìn An Nhiên tỏa ra một sự lạnh lùng đến đáng sợ, “Được, tôi cho cô! Cho đến khi cô không muốn nữa mới thôi!”Vừa dứt lời, đôi tay to lớn của Cố Thiên Tuấn nhanh như cắt vươn ra xé toạc bộ áo ngủ bằng lụa của An thể An Nhiên ngay lập tức phơi bày ra giữa bầu không khí ẩm ướt, tấm lưng trần bị Cố Thiên Tuấn mạnh bạo áp chặt vào bức tường lạnh lẽo, An Nhiên điên cuồng lắc đầu gào khóc “Thiên Tuấn, sao anh lại làm thế này với em?”“Đây không phải điều cô muốn sao?” Ánh mắt Cố Thiên Tuấn sắc bén như một lưỡi dao, vừa căm phẫn nhìn cô vừa mạnh bạo xâm chiếm cơ thể cô.“Ưm...” An Nhiên cảm thấy cơ thể đau như bị xé ra, cô vươn tay cố đẩy ngực Cố Thiên Tuấn ra, nhưng hoàn toàn vô ích.“Không phải cô nói là muốn tôi sao?” Cố Thiên Tuấn ép chặt An Nhiên vào tường, động tác vẫn liên tục, sự chống cự của cô khiến một người đang có hơi men trong người như anh càng thêm điên cuồng.“Tại sao... tại sao lại làm thế này với tôi?” An Nhiên nhìn Cố Thiên Tuấn lúc này như đã thành một người xa lạ, không vùng vẫy nữa. Cô nhắm mắt lại, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã Nhiên thật sự không thể ngờ, vào đúng hôm cô tốt nghiệp đại học năm 21 tuổi, người chồng kết hôn một năm lại cho cô một món quà tốt nghiệp như thế này!Trước đây, Cố Thiên Tuấn vốn chỉ lạnh lùng với cô chứ không hề giống như hôm nay, giày vò cô hệt như một con quỷ thế này.“Tại sao... tại sao...?” An Nhiên thẫn thờ nhìn cây đèn pha lê lớn trong phòng ngủ, liên tục lẩm bẩm câu Cố Thiên Tuấn không trả lời, chỉ tiếp tục mạnh bạo xâm chiếm cơ thể cô, sự thô bạo của anh gần như khiến An Nhiên muốn ngất đi, cô không thể tưởng tượng được sự thân mật mà cô mong chờ bấy lâu nay lại có thể như thế này!Không biết là bao lâu, Cố Thiên Tuấn sau khi trút ra mấy lượt vào người cô cuối cùng cũng chịu dừng lại. Sau khi nghe điện thoại của một người phụ nữ, anh bỏ đi không chút do dự. Còn An Nhiên nằm lại trên giường, giương ánh mắt thẫn thờ nhìn vào không khí, nước mắt lúc này cũng đã cạn Nhiên lúc này cuối cùng cũng đành phải thừa nhận, Cố Thiên Tuấn chưa bao giờ yêu cô cả, trước đây anh lấy cô hoàn toàn là vì muốn được điều hành công ty của bố, đuổi người mẹ kế thâm hiểm và người em trai cùng cha khác mẹ vừa mới tốt nghiệp cấp ba giờ, anh đã thành công rồi, thế nên anh không cần cô nữa. Trái tim An Nhiên lúc này đột nhiên cảm thấy hụt hẫng, hệt như mình không còn gì Nhiên đờ đẫn ngồi dậy khỏi giường, nhìn thấy tờ đơn li hôn đặt ở đầu giường rồi khẽ đưa cánh tay mảnh khảnh cầm tờ giấy ấy đơn li hôn viết rất rõ ràng, chủ yếu là về các vấn đề phân chia tài sản, Cố Thiên Tuấn không hề do dự mà để lại cho An Nhiên tất cả những gì cô đáng được thấy những điều ấy, An Nhiên chỉ biết cười đau khổ, nếu cô chỉ quan tâm đến tài sản thì trong lòng lúc này đâu có đau thế Nhiên cầm bút lên, trải tờ đơn ngay ngắn trên bàn, nhìn tờ đơn giấy trắng mực đen có hiệu lực pháp luật rành rành ấy rồi kí tên mình tờ đơn đi, An Nhiên thậm chí chẳng thèm nhìn tờ chi phiếu, cứ thế bước chân trần ra khỏi phòng ngủ...**Bốn năm sau...Tại biệt thự nhà họ Lâm, bên trong bức tường biệt thự làm bằng đá hoa cương bóng loáng như gương, từng dãy bàn tiệc được phủ vải đỏ với các món sơn hào hải vị đang được xếp ngay ngắn. Những người khách bước vào đều là những người giàu có hoặc nổi tiếng trong giới kinh doanh, họ đang nói cười vui vẻ, trò chuyện hàn Nhiên lúc này đã đổi tên thành An Điềm, hôm nay cô mặc một bộ váy dài hở ngực màu trắng, phần hông được khoét lỗ, nối lại bằng những sợi khóa kim loại nhỏ, phần váy phủ đầu gối có thêu hoa văn tinh xảo, màu sắc nhã nhặn khiến cô trông như vừa từ một vườn hoa bước ra, một cánh tay nhấc lên cũng toát ra vẻ nho nhã và ngọt Điềm cầm li rượu nhìn sự hào hoa của những người khách ra vào buổi tiệc, trong lòng có hơi kích nay là sinh nhật của Lâm Kính Trạch, con trai của một ông trùm của giới kinh doanh trang hay công ty thời trang Tô Thị mà An Điềm đang làm việc đang có ý muốn hợp tác với công ty Lâm Thị, An Điềm là nhân viên của Tô Thị nên có vinh dự được cùng phó tổng giám đốc Tô Thị tham gia buổi tiệc đầu, vốn chỉ là một nhà thiết kế mới được điều đến nên An Điềm không hề có tư cách tham gia một buổi tiệc sang trọng thế tác phẩm của An Điềm lại được tổng giám đốc Tô mới nhậm chức để mắt đến, thế nên đã đích thân điều cô từ công ty con ở thành phố S về làm việc tại tổng công ty ở thành phố H, chờ sau khi cô xong kì thực tập sẽ giao cho chức vụ quan trọng. Bốn năm trước, sau khi kí lên tờ đơn li hôn với Cố Thiên Tuấn, cô đã rời khỏi thành phố H để đến thành phố S, ở đó, cô dựa vào năng lực của mình mà tự nuôi sống bản thân và con trai An đây, để thực hiện ước mơ của mình, cũng là để có thể kiếm được nhiều tiền hơn, cô lại một lần nữa quay về thành phố đến đây, ánh mắt An Điềm chợt tối sầm lại Thành phố H có người đó, Cố Thiên này, điều mà An Điềm sợ nhất chính là người đó sẽ cướp đi con trai của dù không hay đọc tin tức, nhưng An Điềm cũng biết, bốn năm trước, sau khi li hôn với cô, Cố Thiên Tuấn đã giương cờ gióng trống lấy về người vợ hiện tại của anh là Chu Mộng nhưng, thiên đạo quả có luân hồi, ông trời không bao giờ tha cho ai cả, Cố Thiên Tuấn bây giờ tuy có tiền có thế lại có người vợ mà mình yêu thương, nhưng vợ anh bao nhiêu năm nay lại không thể có thai, hai người họ đến tận bây giờ vẫn chưa có đứa con nên An Điềm rất lo, nếu Cố Thiên Tuấn biết được sự tồn tại của An An thì liệu có cùng người phụ nữ đó đến giành con trai với cô không?Tuyệt đối không được!An Điềm nhíu chặt đôi mày xinh đẹp của mình, cô tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra, con trai An An chính là tất cả của cô, không ai được phép cướp ra khỏi tay cô!An Điềm hít một hơi thật sâu, cố gắng để bản thân không nghĩ lung tung nữa, thành phố H lớn thế này, sao có thể dễ dàng gặp lại anh ta chứ?“An Điềm, sao còn đứng ở đó? Mau theo tôi đến chào hỏi tổng giám đốc của các công ty nào!” Phó tổng Hồ thấy An Điềm cứ đứng ngẩn ngơ thì liền bước đến bên cạnh cô hối thúc.“Vâng, tôi sẽ đi ngay!” An Điềm vội vã gật đầu rồi bước theo sau phó tổng tổng Hồ nhìn dáng vẻ xinh đẹp của An Điềm một lúc rồi quay lưng bước về phía các ông chủ đang nói cười, còn An Điềm thì liền cố nở một nụ cười thật ngọt ngào rồi bước theo.“Chào Vương tổng, lâu rồi không gặp!” Gương mặt phó tổng Hồ nở nụ cười hồ hởi, cùng cụng li với Vương tổng, một người có gương mặt phệ.“Ừ.” Vương tổng nhếch mép đáp lại phó tổng Hồ, cũng có thể xem hành động ấy là một nụ cười, sau đó ánh mắt ông ta lập tức di chuyển nhìn về phía An váy hở ngực khiến đôi vai mảnh khảnh của An Điềm lộ ra hoàn toàn, bờ xương quai xanh xinh đẹp càng nổi bật hơn, không những thế, An Điềm còn có một đôi mắt bồ câu sáng rực, chỉ cần cười nhẹ thì sẽ lập tức khiến người ta không thể rời mắt, cộng thêm sống mũi cao thẳng tắp và bờ môi mềm căng bóng khiến gương mặt cô trông rất hoàn hảo, thu hút ánh nhìn của mọi mắt Vương tổng lập tức sáng lên, chủ động hỏi phó tổng Hồ “Phó tổng Hồ, cô gái này là...”
vợ cũ quay lại tổng tài biết sai